Feeds:
Posts
Comments

Archive for December, 2009

Chiều cuối năm

Tháng Mười Hai của một năm trôi qua. Ngày cuối năm trở nên bận rộn hơn nhiều vì dường như ai cũng muốn thu xếp ổn thỏa mọi bộn bề của năm cũ trước khi bước chân qua năm mới. Dủ không hề chờ đợi nhưng khi nhìn những mảng tuyết trắng đang tan dần trên đường phố tôi bỗng cảm thấy bâng khuâng, tiếc nuối khi nhớ về 365 ngày vừa trôi qua. Hình như cảm xúc này luôn đến khi gỡ xuống tờ lịch cuối cùng trong năm. Ba trăm sáu mươi lăm ngày. Tôi đã đi thêm được một quãng đường, nôn nao níu kéo lấy cái ngút ngàn đa sắc của đời sống. Trong chuỗi ký ức đó, có một tôi xôn xao học sống yêu thương, khao khát tìm đến cái đẹp vĩnh hằng và cũng có một tôi bơ vơ, xa lạ giữa những điều tưởng chừng thân thiết. Có đôi lúc tôi tự hỏi có phải vì mình quá yêu thương quá khứ nên không thể chấp nhận được sự đổi thay của hiện tại? Kỷ niệm như một chuỗi cầu vồng rực rỡ để mỗi khi ngước nhìn tôi cảm thấy lòng mình chợt dịu dàng theo bóng mưa đầy màu sắc trở về với nỗi nhớ ngày xưa.

Tháng mười hai ở Sài Gòn thường trở về với làn gió se se lạnh vào mỗi buổi sáng sớm. Tiết vào đông chỉ đủ để cho các cô gái vội vã khoác vào người những chiếc áo len mỏng khoe sắc với phố phường. Đường đến trường lại thấy thấp thoáng thêm vài sắc màu xen lẫn trong những tà áo trắng trinh nguyên. Ngôi trường đạo nằm trên con phố giữa trung tâm thành phố lại thêm rộn ràng hơn bằng những khúc thánh ca chào đón mùa Giáng sinh trở về. Hàng cây trong sân trường dường như xanh hơn bên cây Noel rực rỡ. Ngôi hang đá lấp lánh ánh đèn, tung tăng đầy màu sắc đã kéo dài thêm tuổi thần tiên của những đứa học trò nhỏ. Ngày đó đã có bao kẻ tấp tểnh làm thi sĩ bằng những bài viết thật ngu ngơ, trong sáng. Nắn nót từng câu thơ, nét vẽ lên trang bích báo treo tường. Những viên kẹo bọc giấy kiếng đủ màu khẽ chuyền tay nhau thật ngọt ngào như tình bạn ngây thơ thân thiết.

Trong cái ký ức bàng bạc của những chiều cuối năm ấy, đọng lại trong tôi hình ảnh của một trời tuổi thơ Sài Gòn dịu dàng tha thiết đến độ những hàng chữ của ngày hôm nay trở nên cô đặc rã rời.

Tôi sẽ viết gì cho một chiều cuối năm nơi xứ người, những bông tuyết trắng rơi rơi trong chiều muộn lạnh lẽo đơn côi? Tôi sẽ viết gì cho người tha hương mênh mang nỗi nhớ trở về chốn quê xưa, ánh đèn vàng nơi góc phố tỏa luồng ánh sáng nhạt nhòa hay tiếng mưa đêm tí tách buồn tênh trên nhánh lá? Nỗi nhớ chạm vào góc mong manh của ký ức dịu dàng mà cháy bỏng trong tim. Tất cả đã xa lắm rồi vì ở nơi góc phố trên tầng cao ốc này, từ trên khung cửa nhìn xuống con đường tôi thấy từng vòng xe quay tròn mải miết trôi giữa dòng người vội vã. Không phải là khung cảnh mà tôi đã từng mơ thấy trong góc ký ức ngày xưa. Ở nơi đây, chiều cuối năm chỉ có một màu trắng xám buồn, cơn mưa chiều đông liêu xiêu trên phố đậu những giọt nước sáng long lanh trên khung cửa sổ, chỉ cần qua một đêm những giọt nước sẽ cô thành lớp đá đông cứng trên ô cửa kính. Chiều cuối năm ở miền Đông như đang đọng lại ở trên hàng cây khô bên đường, vươn đôi cánh tay khô gầy về phía trời xa nắng ấm.

Lật từng trang ký ức nhạt nhòa của ngày xưa cũ vẫn thấy lòng mình còn lưu luyến lắm. Kỷ niệm là ngọn lửa êm đềm làm ấm dần một ngày băng giá chiều đông. Như giọt mưa bay ngoài kia đang làm cho phố hôm nay trở nên trở nên lãng mạn đến ngỡ ngàng. Như một chiều cuối năm chỉ cần vài giây phút bình yên mà 365 ngày nhọc nhằn, ưu tư trôi qua nhẹ nhõm.

Vẫn là chiều như vạn buổi chiều đã qua nhưng sẽ còn mãi trong ký ức của ngày hôm nay là mùi hương của cây thông xanh nơi góc nhà, mùi quế thơm trên ngọn nến lung linh… Và hơn tất cả… có ánh mắt luôn biết cười sẽ lấp lánh như sao đêm khi ta quay nhìn lại…

Bây giờ lại thấy nhớ, thấy thương buổi chiều đang rơi theo mưa ở dưới chân mình…

Nguyên Tú My

Happy New Year by Abba ( 1980 )

http://www.youtube.com/watch?v=dLR739kpAx4

No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It’s the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Now’s the time for us to say

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I

Sometimes I see
How the brave new world arrives
And I see how it thrives
In the ashes of our lives
Oh yes, man is a fool
And he thinks he’ll be okay
Dragging on, feet of clay
Never knowing he’s astray
Keeps on going anyway

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I

Seems to me now
That the dreams we had before
Are all dead, nothing more
Than confetti on the floor
It’s the end of a decade
In another ten years time
Who can say what we’ll find
What lies waiting down the line
In the end of eighty-nine

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I

Advertisements

Read Full Post »

Merry Christmas

Mong mọi sự yên bình, hạnh phúc tới với TuMy & gia đình .
NTHàn

http://my.opera.com/nguyentamhan/blog/

Read Full Post »

Tuyết miền Đông

Mùa Đông trở lại, âm thầm phủ lớp màu xam xám buồn bã lên thành phố. Người miền Đông bồn chồn chờ đón cơn bão tuyết trở về. Sang lúc nửa đêm lặng lẽ, sáng dậy tuyết đã trắng ngập đường. Người lớn nhìn trời thầm lo cho đoạn đường dài lái xe đến sở làm ngày mai. Trẻ con háo hức dán mũi qua khung cửa kính ước ao được dầm mình dưới lớp tuyết dầy cộm ở ngoài sân kia. Thế là, lại khăn quàng, áo ấm giầy nón kín mít từ đầu đến chân dắt díu nhau ra sân vọc tuyết.

Ngày hôm trước dự báo tuyết sẽ lên đến từ 8 – 15 inches đã thở dài ngán ngẩm. Hôm nay đạp chân vào lớp tuyết xốp trắng như bông chợt thấy lòng vui vui theo cái vô tư ngây thơ của bọn trẻ. Trong cái lạnh trời Đông, khuôn mặt chúng phả lên ánh hồng rực rỡ từng môi cười mắt sáng. Tiếng cười trong vắt, màu khăn quàng, áo ấm quanh đây làm cho một ngày ảm đạm của mùa Đông bừng lên sắc màu rực rỡ. Thế mới biết đôi khi niềm vui đến thật giản dị quanh ta. Thiên nhiên có đôi khi khắc nghiệt với con người nhưng có nhiều lúc cũng rất dịu dàng tinh tế. Chỉ có trong lòng người có cảm nhận được cái mỹ cảm của đất trời hay không.

Trong không gian, làn gió khô lạnh lùa qua tràn vào lồng ngực, da mặt đã thấy tê lạnh nơi chóp mũi. Đến lúc này lại cảm thấy thèm một ly chocolate nóng thơm thơm nơi đầu môi, ngồi bên cây thông xanh trong căn nhà ấm áp, nghe Bing Crosby hát về nỗi mơ ước của người đi xa mong được trở về đoàn tụ với gia đình trong White Christmas mới thấy hết được nét đẹp trầm lặng bình yên của một ngày tuyết rơi chiều cuối đông.

Tôi đang ghi nhớ cho mình cái ký ức trong veo của mùa đông đấy. Lưu giữ màu trắng tinh khôi đang phủ đầy lên từng nóc nhà xen lẫn màu nâu nâu thân gỗ của hàng cây bên đường trong từng dòng chữ. Tha thiết nhớ, tha thiết yêu. Cứ như thể khi mùa sẽ tan theo tuyết mà người mãi loay hoay trong những bận rộn của đời sống không kịp ngắm nhìn. Cứ như thể những thân khô trụi lá kia sẽ không bao giờ trổ lá tươi xanh đưa mùa xuân trở về nữa. Cứ như thể tôi đã đánh mất một tôi hồn nhiên ở nơi nắng ấm nào đó và đang khao khát tìm lại chính mình giữa góc trời mênh mông này.

Thế đấy, cúi xuống nâng niu đoá Trạng Nguyên rực rỡ bên thềm. Màu hoa đỏ khiến mùa đông ấm áp hẳn và làm cho người yên lòng khi mỉm cười với hoa. Vòng tay mùa đông chợt ân cần tha thiết hơn khi bàn tay tìm đến một bàn tay giữa trời đông băng giá.

Cứ đâu phải có ánh nắng mặt trời mới sưởi ấm được lòng nhau. Nhìn qua khung cửa sổ, nhà hàng xóm đã lên đèn màu nhấp nháy ở trước sân kia rồi.

Nguyên Tú My

White Christmas ( 1942 )

Composer: Irving Berlin – Artist: Bing Crosby

Artist: Taylor Swift

I’m dreaming of a white Christmas
Just like the ones I used to know
Where the treetops glisten,  and children listen
To hear sleigh bells in the snow

I’m dreaming of a white Christmas
With every Christmas card I write
May your days be merry and bright
And may all your Christmases be white

I’m dreaming of a white Christmas
With every Christmas card I write
May your days be merry and bright
And may all your Christmases be white

Read Full Post »

Từ Thức thời nay

 

 

“Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau.”

(Thơ: Phạm Thiên Thư)

Xưa ở đất Sài Thành, huyện Bắc Hải cómột chàng trai trẻ họ Từ, tên Thức. Từ bé Từ Thức nổi tiếng thông minh học mười biết một. Thường nhật khi mặt trời còn lấp ló sau hàng cây bã đậu. Chàng đã khăn gói chỉnh tề,tập đút túi quần, tay ôm quả dừa khô, không quên nhổ một bãi nước miếng ra bàn tay vuốt lên mái tóc cho bóng mướt, rồi leo lên lưng con ngựa sắt phi nước kiệu đến trường trước là đá banh, sau là dồi mài kinh nghiệm cùng bạn bè trang lứa. Ngôi trường làng nằm khuất dưới bóng hàng cây bã đậu xanh mươn mướt. Sau mỗi trận đá banh bằng quả dừa khô. Đám thư sinh hay kéo nhau ra ngồi nghỉ ngơi uống trà đá dưới bóng cây rợp mát.

Trưa nắng hè, hôi khét mùi nắng đến độ các cô gái trong làng khi đi ngang qua phải bịt mũi bảo nhau: “Eo ơi, có con chuột chết đâu đây!” Mỗi tối khi rỗi rảnh chàng thường tụ tập cùng đám bạn ôm cầm mà ngân lên những khúc tình ca thống thiết bất chấp cà chua hư, trứng gà thối bay tứ tung qua vườn nhà từ phía bên kia rào hàng xóm. Từ Thức vốn người tài hoa cộng thêm “tam tòng, tứ đức” thuộc nằm lòng nên đến năm hai mươi hai tuổi sau khi thi đỗ chàng được bổ làm quan huyện một vùng bên kia sông Sài Gòn.

Trên đường đi nhậm chức, Từ Thức vô cùng hưng phấn tựa như chim thoát khỏi lồng, cá rời khỏi chậu mà trở về với thiên nhiên hoang dã. Từ nay chàng được tha hồ bay nhảy không phải đi thưa về báo, nhìn thân mẫu kè kè cây roi mây bên hông mà ngâm nga bài răn Tam Tòng muôn thưở: “Taị gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, lỡ thê có tử thì tòng… ái nữ!”

Khi xe đi ngang qua một ngôi chùa cổ danh tiếng. Người đi lễ tháng giêng đông mườm mượp, khăn áo lượt là. Nam thanh nữ tú dập dìu, chim bay bướm lượn nhởn nhơ theo ngọn gió xuân. Vốn người thích danh lam, thắng cảnh. Từ Thức bảo nài ngựa dừng chân bên đường để chàng ghé vào vãn cảnh chùa. Trong sân chùa có trồng một cây Mẫu đơn quý chỉ nở hoa vào dịp tháng Giêng, hương thơm ngào ngạt. Khách thập phương các nơi đến xem đều trầm trồ khen ngợi máy ảnh bấm nháy lách tách, ai cũng muốn giữ cho riêng mình một bô ảnh kỷ niệm bên gốc hoa tiên. Để bảo vệ loài hoa quý hiếm, khách đi lễ hội chỉ được ngắm hoa, ai ngắt hoa sẽ bị phạt vạ rất nặng. Có một cô gái tuổi độ trăng rằm, ăn mặc thiếu đuôi hở đầu nhìn rõ là con nhà nghèo thiếu vải, trang điểm kỳ lạ mày xanh mỏ đỏ như người ở cõi trên đang tí tởn vịn vào cành hoa cười xoè một nụ cho ông Tây bấm máy. Chẳng may nhành gãy hoa rơi. Đám tuần canh vội bắt cô gái trói vào gốc cây đại già đòi tiền phạt vạ. Ông Tây balô ngờ nghệch chả thấu nguyên do, đến khi tuần làng chỉ tay vào cái hầu bao cồm cộm đeo trước bụng của ông và bảo: “mo-ni, mo-ni”, Tây vội vác balô lẩn vào đám đông trốn mất!

Từ Thức đi ngang liếc mắt thấy cô gái dung mạo lạ kỳ. Da vàng như người trần thế nhưng mũi cao, môi cong, mắt thô lố, tóc vàng hoe râu bắp. Biết không phải là người bình thường chàng vội lấy tay rẽ đám đông hiếu kỳ, cởi ngay chiếc áo da hàng xịn made in Hồng Kông, bên hông Chợ lớn để chuộc tội cho người con gái ấy. Người người đứng xem cảm kính ngài Tri huyện là người hiền đức, biết ga-lăng phải cách. Cô gái nói với Từ Thức rằng quê nàng ở xứ Cờ Huê, thấy cành hoa lạ nên muốn chụp hình làm mẫu trang bìa cho Pa-ri bai-nai chẳng may lâm nạn. Nay gặp quân tử ra tay cứu vớt mong sẽ có ngày được trả ơn. Nói xong nàng vội vã tạ từ rồi đi mất, Từ Thức chỉ được biết nàng tên là Linda, họ Trang Đài.

Từ ngày ấy Từ Thức lòng mãi vấn vương nhung nhớ đến người đẹpLinda, cộng thêm cái “tứ đức: tửu, kỳ, thi, sắc” xưa nay đã khiến chàng xao lãng việc công không ít. Việc quan bề bộn, sổ sách thuế má ngập đăng đẳng mà Tri Huyện ngày ngày chỉ thích ra đầu ngã ba ông Tạ nhắm thịt chó, húng liù và hát karaoke trong những quán nhạc ánh đèn mờ ảo. Đến một hôm, sau khi ngà ngà bia rượu trở về công đường. Quan trên gọi Từ vào mà qưở mắng. Từ Thức đập đầu vào gối mà than rằng: “Ta đây vốn yêu thiên nhiên, thơ nhạc. Nay xá gì chút danh lợi phù phiếm mà phải chiụ nhục chôn mình nơi chốn phù hoa này sao?” nói xong chàng tháo ấn tín, từ quan bỏ về quê vui thú điền viên.

Vốn yêu cảnh sông nước hữu tình. Từ Thức làm một cái nhà nho nhỏ bên bờ kênh Sài Gòn. Chàng thuê một thằng bé osin quê ở miệt Chắc Cà Đao để phụ giúp việc nhà. Thường nhật, cứ đúng giờ Dần thằng bé oshin vác gà mên đi ra đầu ngõ mua đồ ăn sáng cho chủ. Khi thì xeo thịt dê hun khói, lúc thì đùi thịt cầy vàng nghệ, và không thể nào thiếu được bầu rượu đế cho chàng xúc miệng sớm mai. Mỗi khi đi ngao du sơn thủy chàng luôn đem theo mình một cái mai-cô-phôn made in Phù Tang, mấy quyển thơ của Dương thi nhân giắt cạp quần lững thững vãn cảnh trông rất là thoát tục. Còn thằng bé osin theo sau hì hục đẩy cái xe ba gác chất đầy nước giải khát Hen-ni-ken, Rét-bu, ông già chống gậy Gion-wác-cờ. Đến những nơi nước non kỳ bí như ngã Năm Chuồng chó, ngã Bảy Chuồng Bò… không đâu không có bút tích chàng phóng thơ đề vịnh:

    “Ngã Năm chuồng chó
    Vừa đi vừa ngó
    Ông anh cuối xóm
    Cô em đầu ngõ
    Sơ sẩy là chúng
    Tó ngay bóp đó
    Về nhà vợ mắng
    Rõ ngu hơn… chó!


Tuy lòng đã quyết từ bỏ nợ công danh nhưng đường tình vẫn còn lưu luyến nàng Linda năm nào bên cây Mẫu đơn nồng sắc. Một hôm, Từ Thức lang thang ngơ ngẩn trước bến sông Bạch Đằng nhìn ra phía chân trời thấy có một hòn núi trên có đám mây ngũ sắc hội tụ thành hình một bông sen cực kỳ lộng lẫy. Từ vội chèo thuyền ra thì thấy đó là một quả núi với những tòa nhà cao vút cả nghìn trượng đụng đến chín từng mây. Ở giữa quả núi có bức tượng một tiên nữ áo xanh tay cầm bó đuốc giơ lên trời, đầu đội vương miện nhọn tua tuả trông thật uy nghiêm lạ kỳ. Từ kinh ngạc bảo rằng:

    -Ta đã từng ngang dọc khắp chốn giang hồ, không đâu không có dấu chân sáu ngón lưu tích. Nay lại có trái núi này bỗng dưng hiện ra ngay mắt, há chẳng là non tiên dẫn lối đưa đường hay chăng?


Nói xong bèn đề thơ vịnh trên áo nàng tiên nữ rằng:

    Triều dương ngả bóng
    Áo nàng xanh xanh
    Tay cầm đùi chó
    Đầu đội bếp than
    Cùng ta nướng chả
    Say tít cung thang
    Xin nàng chỉ hộ
    Đường lên thiên đàng.
     

Đề xong chàng đứng vuốt cằm ngắm nghía bút tích gà bới của mình ra chiều đắc ý. Chợt thấy trên vách đá nứt ra một mảng lớn đủ để một người chui vào. Chàng vén áo bước vào thì cửa hang đóng sập lại. Mở ra trước mắt là một thế giới tân kỳ, nguy nga tráng lệ. Chàng chưa kịp định thần chợt thấy có bốn cô tiên trắng, nâu, đen, vàng ăn mặc như con nhà nghèo thiếu vải chạy ra khúc khích cười bảo rằng:

    -Xin mời chàng ghé qua tệ xá! 

Miệng nói tay lôi xềnh xệch vòng quanh các hang động. Cuồi cùng đến cuối ngõ 42nd, đẩy chàng chúi dụi vào một khung cửa son, trên treo tấm biển: “Cầy Hương Động”. Trên tòa cao có bà tiên niên kỷ ngót ngoài bốn trăm, dung mạo như búp bê chưng trong lò vi sóng đang ngồi bệ vệ trên cái giường mút I-ta-ly trắng xoá. Từ Thức chưa kịp hoàn hồn thì bà đã đứng lên, chen bụng với mông qua những cái ghế mát-xa, những tấm rèm phất phới, vỗ vào vai Từ muốn té chúi nhủi:

    -Ối giời ơi, thì ra nà chàng đấy à! Gớm, con bé Ninda nhà tôi từ ngày có duyên kỳ ngộ với chàng ở đất Sài Thành về cõi tiên nó cứ ốm năn ốm nóc. Nó bảo tôi không nôi cổ được chàng về làm chồng thì nó sẽ niều chết ôm hũ mắm tôm thẩy vào tòa Bạch Ốc, rồi muốn ra sao thì ra.


Từ mừng khấp khởi chắp tay thưa rằng:

    -Tôi là kẻ dật sĩ. Chỉ một chiếc thuyền nan mà trôi dạt được đến phương này ắt hằn là có duyên tiền định. Nếu phu nhân không chê kẻ nghèo hèn, Từ tôi xin được cùng Lin nương nương kết nghĩa đá vàng.


Bà tiên phất tay cười bảo:

    -Ối dào, chàng khéo vẽ chuyện nhún nhường. Ta đây có mắt tinh đời nhìn tướng chàng như thế thì Ngưu thần, Mã vệ còn phải kém xa. Thằng bé osin gốc Mễ ta mới đuổi việc chiều qua nay có chàng ở lại đây giúp ta coi sóc việc cắt cỏ, lau nhà thì quả là đại phước!

Bèn ngay đêm hôm ấy truyền mở đại lễ cho mời quần tiên đến dự.Có người mặc áo dài gấm thụng, đầu đội nón bảo hộ cưỡi mô tô phóng từ phương Bắc tới. Có người lái mẹc-xơ-đì bận bộ đồ da bóng lưỡng đi từ phương Nam lên. Tiên đồng, Ngọc nữ xiêm áo lượt là dầu thơm phưng phức. Yến tiệc linh đình all you can eat với đủ các món ngon vật lạ, bày mâm bằng đĩa giấy vẽ hình long phượng, muỗng nĩa bằng nhựa xanh đỏ tím vàng trông thật vui mắt. Từ hồ hởi ôm cây lục huyền cầm bấm cung đàn réo rắt mà hát rằng:

    Không cần biết em là ai
    Không cần biết em từ đâu
    Không cần biết em ngày sau..

Chất giọng ngang phè phè như tiếng cưa gỗ của Từ Thức đã làm chonhững trái tim của các tiên nữ thổn thức, xót xa. Một tiên bà sồn sồn vừa sột soạt hỉ mũi vừa quay lại bảo Ngọc nữ đang đứng bên lau nước mắt:

    -Đấy thấy người trần gian họ yêu chửa. Yêu thế mới gọi là yêu con ạ!
    Yêu mù quáng như thế thì bảo gì nó cũng theo. Nghe ta theo cái Linda về trần gian mà tìm chồng! Vớ phải mấy lão trên giời chúng ăn rặt toàn đào tiên, nó sống lâu phải hầu mãn kiếp!

Từ ấy Từ Thức ngoài việc thay thế công việc trong nhà nấu cơm,rửa chén thế cho thằng bé osin người Mễ, chàng còn điều hành cả việc ngoài sân như: cắt cỏ, sửa nhà, tối tối lái con Mẹc-xơ-đì đưa Linda đi sô ở vũ trường, sáng sáng chở tiên bà đi binh xập xám, trưa về ghé chợ mua cà pháo mắm tôm cho Linda, không quên hũ dưa mắm cho bà nhạc mẫu. Cứ như thế mà loay hoay cả ngày chẳng lúc nào ngơi tay. Thấm thoát đã được hơn năm. Hạ đến, thu sang, đông tàn, xuân tới. Nhìn cành đào hé nụ e ấp bên cửa sồ kính hoa mà chàng đã cong lưng chùi sáng bóng chiều qua ngậm ngùi nói với Linda:

    -Tôi xa quê nhà đã lâu, cha mẹ già chưa có được ngày phụng dưõng trong lòng nhớ nhung không ngớt. Tôi đã đem thân trâu ngựa ra hầu nàng lâu nay, dám xin thề tình mà thả cho tôi được tạm về thăm cố xứ.


Linda bùi ngùi giọt ngắn giọt dài ướt đẫm vai áo Từ lang:

Honey, một đi không trở lại. If you muốn go away thì cứ go. Me no care chỉ sợ đường trần nhỏ hẹp, kiếp trần ngắn ngủi không được như xưa. You còn mắc mớ lòng trần nên me cũng không cản.

Vài ngày sau nàng đưa cho Từ cái vé Air France và tập giấy cuốn lụa hồng dặn chàng về đến nơi hãy mở ra. Chàng bước lên con chim sắt bay về cố hương mà dạ cảm hoài.

Chàng đi chỉ hơn nửa ngày là về đến nhà thì thấy vật đổi sao dời, nhà cửa nhập nhoè Tây, Tàu lẫn lộn. Mái đình lăng tẩm chen chân với mái ngói ngàn lẻ một đêm tất cả cùng tiến ra mặt đường xanh hồng nhức mắt. Thấy cái mái cong cong sơn son thiếp vàng lấp lánh sau hàng cây Từ ngỡ là  ngôi chùa cũ vội ghé vào hỏi thăm. Đến gần thấy hai bên cửa treo đôi liễn:

    “Sống trên đời không ăn dồi chó
    Đem nửa cuộc đời quăng bỏ xuống sông”

mới biết đây là quán thịt cầy bẩy món. Từ gọi cho mình một bầu quốc lủi và một đĩa cầy hương nhâm nhi ngắm người qua lại trên phố. Ngôi chùa cổ kính ngày xưa đã được san bằng thay vào đó là nhà hát, khu vui chơi, khách sạn năm sao. Người ra, kẻ vào tấp nập. Nam thanh đầu nhuộm tóc vàng ệch mốt tài tử Hàn quốc đang thịnh hành, quần thụng đầy những túi và khoá lẵng nhẳng như dây xích chó. Nữ tú áo hai dây, quần xệ rốn, môi đánh son thâm sì sì kiểu “tóc nâu môi bầm, bước ra ngoài phố đông...” như cái bài hát xập xình đang được cậu chủ nhỏ tăng volume hết ga mà không cần phải xin phép hàng xóm. Từ Thức bèn đem tên họ mình ra hỏi nhưng không ai biết cả. Mãi sau có một ông lão chống gậy đi ra, ngẫm nghĩ mãi rồi nói:

    -Nghe nói có cụ tổ tam đại tên là Từ Thức. Cụ cáo quan về làng đến một hôm đi chơi rồi mất biệt . Không ai biết tông tích cụ nữa.

Chàng buồn bã ra nhìn con chim sắt đã bay về phương xa. Nhớ lời dặn của Linda chàng vội mở cuốn giấy lụa hồng ra đọc thấy có câu: “Một đi không trở lại. Chịu chơi, chơi đến cùng!” và kèm theo đó là giấy ly dị, giấy nuôi con… với đầy đủ chữ ký của những tên chém mướn chuyên nghiệp tục gọi là “Luật sư”. Từ hậm hực bùi ngùi đeo túi trên vai đi lang thang vô định trên phố. Ngang qua một cái quán đèn đuốc tù mù, thấp thoáng bóng mỹ nhân qua lại nhìn ngợ như Linda ma nữ. Từ đẩy cửa bước vào quán và từ đó không bao giờ thấy trở ra nữa.

    Về sau, người đời gọi tên quán ấy là quán Lú.

Nguyên Tú My

Read Full Post »

Đi qua mùa lũ

Mùa Thu ở miền Đông thường bắt đầu bằng những cơn mưa. Buổi sáng nắng tinh khôi, e ấp chùm hoa chúm chím hơi sương. Trưa đến gió trở lao xao, mây xám kéo về ủ dột cả bầu trời. Ngày chợt dài hơn bởi những cơn gió lạnh triền miên. Người ở một góc trời này mà lòng sao cứ nhớ về một vùng đất nào đó ở mãi bên kia bờ đại dương.

Mảnh đất nhỏ bé có dáng lưng cong còm cõi của bà mẹ quê lam lũ. Mùa này ở nơi ấy cũng bắt đầu cho những ngày se sắt lạnh.

Quê hương em nghèo lắm ai ơi

Mùa Đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn

Trời rằng, trời hành cơn lụt mỗi năm…

Tiếng sông Hương – Phạm Đình Chương

Ngày mưa lũ về, nước từ thượng nguồn đổ xuống, nước từ sông lớn dâng lên. Ghe thuyền chèo chống qua từng dãy phố, làng mạc. Nước lấp liếm mảnh ruộng hoa màu của người nông dân cả năm trời đổ mồ hôi chăm chút. Nước mắt của trời cũng là nước mắt của người. Nước mắt rơi trước cơn thiên tai bão lụt hàng năm đổ lên thân phận người lam lũ. Đường từ miền Trung xuôi về phía Bắc không có những cánh đồng bao la cò bay thẳng cánh ngút ngàn trên ruộng lúa chín vàng như đất phương Nam. Đất miền Trung khô cằn, thời tiết lại khắc nghiệt với người dân nghèo chỉ có hai bàn tay, cái rựa cái cuốc thì làm sao chống chọi được với những đổ vỡ, điêu tàn của mùa bão lụt. Có lẽ vì thế mà cái nghèo cứ đeo đẳng mãi không thôi.

Chiều xa xăm trên tầng cao ốc giữa phố thị đông người. Ngoài trời sương giăng mờ mịt. Công việc của những ngày cuối năm chất ngất bộn bề, cứ ngưng tay là anh lại nghe tiếng trống hộ đê vang lên dồn dập trong tâm tưởng. Trong cơn mưa lũ con đê oằn mình chống đỡ làn sóng dữ dội vào bờ. Anh thấy thấp thoáng bóng dáng mẹ anh liêu xiêu gánh đất hộ đê dưới cơn mưa xối xả trên đầu. Chiếc nón lá sũng nước mềm oặt che ngang khuôn mặt khắc khổ của mẹ anh, của chị anh, của những người dân nghèo lam lũ.

Nhìn lại hình ảnh của quê mình sau cơn bão lụt.  Người phụ nữ chân trần len lỏi qua ruộng bắp vừa bị cơn bão tàn phá tìm mót những trái bắp còn sót lại trên cánh đồng đầy bùn đất. Xóm làng xơ xác những rác rưởi, người lại còng lưng tìm bới trong mảnh điêu tàn mong mót lại được chút mất mát vừa qua. Người dân đã nghèo lại nghèo thêm khi bao vốn liếng cho một vụ lúa giờ chỉ còn lại cánh đồng lở loang bùn đất. Những tấm lưng lại còng thêm đi vì gánh nặng âu lo trước miếng cơm manh áo đổ về. Chị đã thẫn thờ ái ngại trước số phận hẩm hiu của người dân quê và dường như có đôi chút ích kỷ khi thầm so sánh với đời sống mình đang có. Vùng đất nơi chị sống bình yên hơn, trẻ con vẫn đến trường đều đặn mỗi sáng trong bộ quần áo sạch sẽ tươm tất. Người dân có những nhu cầu thiết yếu của xã hội từ những đồng tiền đóng thuế lợi tức hàng năm. Và chị đã tự an ủi lòng trắc ẩn của mình bằng phần số. Mỗi con người là bấy nhiêu số phận. Số phận của quê mình mong manh như thế đó, có thương có tủi cũng chỉ thế thôi. Và chị yên tâm tắt máy, dỗ giấc ngủ bằng tiếng nhạc miên man “ruộng khô, có những ông già rách vai cuốc đất bên đàn trẻ gấy… có người bừa thay trâu cày…” (Quê nghèo – Phạm Duy )

Và trong giấc ngủ giữa đêm về sáng, chị thấy những con người nón lá, áo tơi lầm lũi đi trong cơn bão. Họ cong tấm lưng chịu đựng trận gió lũ quật mạnh lên người mình nhưng đầu vẫn chúi về phía trước, về phía con đê lấp lánh ánh đèn chống lũ.

Ở con sông kia, nước dâng lên cuồn cuộn…

Nguyên Tú My

Tiếng sông Hương

Nhạc sĩ: Phạm Đình Chương – Ca sĩ: Mai Hương

http://music.hatnang.com/node/9953

Read Full Post »