Feeds:
Posts
Comments

Archive for August, 2010

( … )

Liếc thấy tiểu tăng im lặng có vẻ ra chiều đang suy nghĩ, nó nói thêm:

– Tam quy Ngũ giới của nhà chùa ngươi lỡ phạm rồi. Thôi, có con gà quay này ngươi hãy chia cho ta một nửa, coi như ta gánh nửa tội sát sanh giùm cho nhà ngươi rồi đó.

Miệng nói, tay bốc. Nó đặt Tiểu My nằm trên bãi cỏ rồi ngồi xé gà ăn ngon lành. Tiểu tăng ngồi xuống bên cạnh tò mò nhìn đứa bé một hồi lâu, trong lòng nó dậy nên một cảm giác thật dễ chịu thân ái nên nó muốn làm lành với Hồ Quân.

– Nó là em ngươi hả? Nhà ngươi ở đâu?

– Trong làng chài, ở dưới phố kia kìa. – Hồ quân trả lời –

Ăn no xong, nó quẹt miệng đầy mỡ vào tay áo, đứng dậy xoa bụng, nhìn về phía chùa Linh ẩn ngao ngán:

– Ta có chuyện phải lên chủa gặp lão hòa thượng Tế Điên tăng. Ngươi có muốn đi cùng ta không thì ta cho cõng sư muội Tiểu My?

Tiểu tăng vốn dạ hiền lành, chất phác nên mắc vào bẫy của Hồ Quân dễ dàng. Nó vui mừng đón lấy Tiểu My trong tay Hồ quân rồi chạy băng băng lên trên núi. Hồ Quân cứ thế đủng đỉnh theo sau như người nhàn du, thong thả ngắm cảnh đồi núi bao la hùng vĩ.

Đi gần đến cửa chùa, mùi hương trầm tỏa ra thơm ngát từ cửa chánh điện. Tiều tăng đưa Hồ Quân đến trước cửa chánh điện ngồi chờ Tế Điên hỏa thượng. Nó ghé mắt nhìn vào bên trong, bệ thờ là một kệ gỗ được sơn son thiếp vàng rất cầu kỳ, pho tượng Phật tổ uy nghi ngồi trên toà sen, quanh bệ thờ là bốn chân hạc bằng vàng còn thắp nến sáng lung linh. Hồ Quân bước gần lại bàn thờ, thò tay lấy một chân hạc bỏ vào bị. Nghe tiếng động ở bên ngoài nó vội dợm chân bước ra thì thấy cả thân người tựa như dính chặt xuống đất, không bước đi nổi nữa. Hoảng hốt nó tìm cách vùng vẫy nhưng dường như có một sức mạnh vô hình càng lúc càng giữ chặt nó lại. Có tiếng người vọng ra từ dưới gầm bệ thờ, nó nhận ra đó là tiếng của Tế Điên hòa thượng đang nằm vắt chân chữ ngũ tay cầm bầu rượu:

– Tiểu tử, đến chốn cửa phật cũng không bỏ được lòng tham hay sao?

Hồ Quân kêu trời trong bụng, sáng nay ra ngõ gặp gái hay sao mà xui tận mạng vậy. Nó hạ giọng năn nỉ:

– Hòa thượng đã xuất gia tu hành, thịt chó không từ huống chi tiểu tử còn vướng đầy nợ trần khó dứt… khó dứt được. Hòa thượng thả lòng từ bi tha cho tiểu tử lần này, tiểu tử sẽ sớm tối cầu kinh cho hòa thượng chóng thành chánh quả, được mau lên cõi niết bàn!

– Ha ha… khá khen cho tiểu tử miệng lưỡi lắt léo, giảo hoạt! Ta sẽ tha cho ngươi lần này nhưng ngày ngày ngươi phải lên chùa tụng niệm kinh cầu an cho thân tâm an lạc, tu tâm dưỡng tánh hòng cứu nhân độ thế sau này.

Nói xong Tế Điên hỏa thượng lấy tay gõ vào huyệt Khai Tâm trên đỉnh đầu Hồ Quân. Nó cảm thấy như có một luồng nội khí truyền nhanh từ đỉnh đầu xuống chân, cả cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng. Hồ Quân sụp xuống chắp tay bái tạ, khi ngẩng lên thì Tế Điên tăng đã bước chân ra ngoài đi mất rồi.

o0o

Từ đó, ngày ngày Hồ Quân chăm chỉ đi lên chùa học đạo. Thật ra ngồi trong chánh điện miệng ê a tụng kinh niệm phật nhưng mắt và tai nó chỉ chăm chú vào những bài tập quyền cước ở ngoài sân kia. Là đứa sáng dạ, nó ghi nhớ hết những đường võ công bí hiểm rồi đi vào rừng cùng luyện tập với tiểu tăng, nay đã thành bạn chí thân. Một hôm Hồ Quân móc tiền túi đi xuống chợ mua một xâu thịt chó đem lên núi đãi bạn, sau khi ăn uống no nê chúng kết nghĩa thề nguyền đồng sinh đồng tử sống chết có nhau. Lần đầu tiên được nếm món lạ, tiểu tăng tên gọi là Tú Duyên, hứng chí móc trong hầu bao ra một sợi dây đeo cổ có đính một viên ngọc đá to bằng quả trứng gà màu xanh biếc cho Hồ Quân xem. Vừa nhìn thấy viên ngọc Hồ Quân thoáng giật mình, nó đã nhìn thấy một viên ngọc như thế ở đâu mà không nhớ ra. Gặn hỏi nguồn gốc, Tú Duyên cũng không biết rõ lai lịch của nó như thế nào. Trong trí óc non nớt của nó chỉ biết đó là vật gia bảo được đeo bên người từ ngày còn bé. Không gia đình, không người thân thuộc, tuy cả đoạn đời nó chập chững lớn khôn trong bàn tay nhân ái đùm bọc của nhà chùa nhưng chưa hề được xuất gia vào cửa phật. Hồ Quân nghe kể khoái chí cười tủm tỉm:

– Tốt lắm! Tốt lắm! Ngươi còn mang nặng lòng tà. Tham sân si chưa thoát được, nhà Phật không nhận cũng phải đạo thôi. Nay cùng ta kết giao bằng hữu thâm tình, ngươi hãy theo ta đi xuống núi một phen, cho biết cuộc đời hỉ nộ ái ố ra sao chứ!

Nói xong, hai đứa dắt nhau đi xuống thị trấn khi trời đã về chiều.

o0o

Kinh thành Mộc Châu hôm nay mở hội tết Trung Thu rất lớn. Mặt trời vừa xuống ở phía cửa thành Tây thì trăng đã lấp ló ở bên kia núi rồi. Ánh trăng rằm tròn, to tỏa ánh sáng mượt mà xuống từng khuôn mặt người người đi lại trên phố, xúng xính quần áo lượt là. Con đường dẫn vào thị trấn phất phới cờ phướn đủ màu sắc, những chiếc đèn lồng treo trên cao trước cửa hàng quán rủ những sợi len tua lắc lư đong đưa trong gió thu thật đẹp mắt.

Tú Duyên lần đầu tiên được ra chốn kinh thành nên mọi thứ chung quanh đều làm cho nó suýt xoa, kinh ngạc. Đi ngang qua hàng bánh nướng, Hồ Quân mua cho Tú Duyên chiếc bánh thập cẩm nhân trứng gà vàng rượm. Tiểu tăng trước giờ chỉ biết cơm rau, tương cà đạm bạc của nhà chùa thỉnh thoảng bắt được chim sẻ, gà rừng trên núi phá giới đôi ba lần nay ăn miếng bánh nướng mà thấy ngon như sơn hào hải vị nên cứ khen luôn miệng. Hồ Quân thò tay vào túi móc ra vài đồng bạc lẻ cuối cùng, đếm đi đếm lại cũng không đủ để mua thêm một tấm bánh khác đãi bạn. Nhìn qua phía bên kia đường trước cửa tửu quán có một nhóm người bu quanh cười nói ồn ào náo nhiệt, nó kéo Tú Duyên len qua đám đông để nhìn vào. Thì ra đó là một đám đánh bạc đang sát phạt nhau om sòm. Gã chủ sòng đầu đội nón đen, tay cầm cái tô lớn đựng mấy hột xí ngầu xanh đỏ, miệng la tay thu đếm tiền nhanh thoăn thoắt. Nhìn thấy hai đứa trẻ cứ đứng nấn ná chật chỗ người chơi, hắn vẫy tay xua đuổi:

– Tiểu tử không có tiền đánh bạc thì hãy tránh ra. Đứng đây chật chỗ của ta quá!

Hồ Quân móc túi lấy ra nắm bạc lẻ, đặt mạnh xuống chiếu, cười nói:

– Tiền đây đã đủ chưa?

Gã chủ sòng cười khẩy, nói giọng khinh bỉ:

– Mớ tiền ăn xin của ngươi chẳng bõ công ta ngồi gây sòng. Biết khôn thì cút ngay đi!

Tú Duyên tức khí, hai tay nắm chặt muốn vung đòn ra trị lão điêu ngoa kia nhưng Hồ Quân biết ý đã bấm vào tay bạn ra hiệu trước. Nó bình tĩnh, cười cầu tài nói giọng ngọt xớt:

– Đại gia ơi, tiền nào mà chẳng là tiền. Đại gia mở sòng, tiểu tử có bạc nên vào đây ngồi là phải đạo. Sao lại xua đuổi tiểu tử ra ngoài?

Người đứng xem chung quanh cũng cảm thấy bất bình cho hai đứa trẻ nên cũng lên tiếng nhao nhao phản đối. Gã chủ sòng hậm hực cầm cái tô lắc mạnh, rồi đặt xuống chiếu. Mờ cái tô ra, mọi người chợt ồ lên kinh ngạc:

– Nhất!

Thấy ba chấm đỏ tròn trĩnh nằm cạnh nhau, gã chủ sòng tức tối chung tiền cho Hồ Quân mà trong bụng rủa thầm thằng khờ này được thánh nhân đãi lớn. Hồ Quân thong thả cầm tiền lên ngắm nghía, rồi đặt tất cả vào ô cũ. Gã chủ sòng cười thầm trong bụng, phen này ta sẽ cho nhà ngươi cháy túi. Bao năm lọc lõi trong nghề, hắn biết cách lắc con xí ngầu để phá bộ Nhất này.


( … )

Nguyên Tú My

Read Full Post »

( … )

Tế Điên hòa thượng biết Hồ Quân chỉ miệng lưỡi lắt léo cho qua chuyện. Lão tăng đứng chắp tay sau lưng ngắm nhìn dung mạo thằng bé mặt mũi khôi ngô, trán cao mắt sáng nhưng cặp chân mày lại xếch ngược ngang tàng, trong bụng nghĩ thầm:

– Thằng bé này có cốt cách vương tướng nhưng với cặp chân mày ngỗ nghịch này, nếu không dạy dỗ hắn cẩn thận thì không làm vua thì cũng thành giặc mà thôi.

Nghĩ thế bèn rút trong cái túi đeo bên người ra một tờ giấy, trải bút mực xuống phiến đá bên đường, ngồi viết liếng thoắng đầy trên trang giấy. Viết xong Tế Điên đưa tờ giấy cho Hồ Quân rồi bảo:

– Tiểu tử hãy đưa lại tờ giấy này cho công công của ngươi, rồi mai lên chùa Linh Ẩn báo lại cho ta biết.

Hồ Quân liếc nhìn tờ giấy chỉ thấy chữ nghĩa loằng ngoằng như giun đất, chẳng hiểu lão hòa thượng viết gì trong đó. Nó giả bộ vâng dạ cho qua chuyện, rồi cõng Tiểu My chạy băng băng về nhà. Vừa chạy nó vừa suy nghĩ, lão hòa thượng này thần phép biến hoá khôn lường, tuy là người tu hành nhưng cốt cách lại trần tục, nửa điên nửa tỉnh. Vốn là đứa thông minh nó biết lão hòa thượng đây cũng không phải là ngưởi tầm thường. Nay lão biết rõ nó giả dạng bần hàn đi ăn mày bá tánh, rồi viết thư báo cho Bất Thiên công công biết sự tình thì nó cũng chẳng yên thân. Chi bằng nhịn nhục lão sư điên lúc này, sau đó giấu biến tờ giấy đi là êm chuyện. Nghĩ như thế, nó yên tâm chậm bước chân thong thả cõng em trở về bến sông, thỉnh thoảng nó còn ngoái lại nhìn theo bóng dáng Tế Điên hòa thượng khật khưỡng khuất dần trên con đường mòn dẫn về phía núi.

o0o

Ngôi chùa Linh Ẩn nhỏ xíu nằm ở lưng chừng ngọn núi Phi Lai. Trên đường đi qua chùa có con suối rất trong, nước mát rượi chảy róc rách quanh năm nên người đi đường thường ghé qua nghỉ chân, uống nước. Người ta đồn rằng, nước ở con suối này rất thiêng vì ở trên đỉnh núi cao vút trên kia có một mỏm đá do thiên nhiên đắp bồi nhìn như hình dáng Phật bà nghiêng chiếc bình nước Cam lồ đổ xuống núi Phi Lai làm thành con suối trong. Khách thập phương thường lui tới thăm viếng ngôi chùa có lẽ vì câu chuyện truyền thuyết về dòng suối thần kỳ ấy. Ai cũng muốn leo lên đỉnh núi cao kia để nhìn rõ hình tượng đá Phật bà linh thiêng như lời đồn đại. Theo lời kể của những lão tiều phu sống lâu năm ở chân núi, đã có vài người thử leo lên đỉnh núi khó khăn hiểm trở kia nhưng mãi không thấy ai trở về. Những câu chuyện huyền thoại nửa thực, nửa hư càng làm tăng thêm sự tò mò của khách vãng lai.

Sáng nay Hồ Quân cũng đi lên trên chùa như lời dặn của Tế Điên hòa thượng. Cõng Tiều My trên lưng, nó đi men theo con đường mòn quanh co dẫn lên núi. Thường ngày con đường này luôn vắng vẻ, thỉnh thoảng có vài ba lão tiều phu chuyên đi mót củi ven rừng, gánh từng bó củi to đi xuống chợ bán. Trên lưng nó, Tiểu My cất tiếng cười khanh khách mỗi khi thấy có cánh bướm bay ngang. Vào mùa xuân cây cỏ hoa lá mọc đầy làm nên một khung cảnh thật nên thơ nhưng vẫn không làm cho Hồ Quân động lòng thưởng ngoạn. Ngồi bên phiến đá bên đường, nó lầm bầm rủa thầm trong miệng:

– Mấy năm nay lão gia bôn tẩu giang hồ, đầu đội trời, lưng cõng con tiểu tử này cả ngày muốn cong cả xương sống, lọi cả xương sườn. Nay chỉ vì lão hòa thượng điên mà hỏng hết cả mưu đồ làm phú gia của ta.

Hắn vừa buồn bực, vừa đói thì ngửi thấy mùi thịt nướng ở đâu đây bay tới. Rẽ đám cỏ rậm ở hai bên đường, Hồ Quân len vào bên sườn dốc, dưới đất mọc đầy một loại cỏ tơ, hoa vàng nở lấm tấm phất phơ trong gió. Ở phía bên kia tảng đá lớn, có một chú tiểu trạc bằng tuổi nó đang lúi húi nướng con gà rừng béo ngậy trên lò lửa, mỗi khi có cơn gió thoảng qua lại đưa mùi thơm quyến rũ càng gần mũi nó. Hồ Quân bụng bảo dạ:

– Tên tiểu tăng này ắt hẳn là đồ đệ của Tế Điên hòa thượng. Đúng là thầy nào trò nấy mà!

Tiểu tăng nướng xong con gà trên bếp, lấy xuống vùi trong đống than hồng rồi bỏ đi ra phía bìa rừng. Chỉ chờ có thế, Hồ Quân chạy ra bới con gà lên, bẻ ngay cái đùi béo ngậy hả miệng tính ăn ngay cho bõ thèm. Soạt một tiếng, cái đùi gà trên tay nó rơi ngay trên cỏ. Nghe tiếng gió từ sau lưng, nó né người tránh tiếp một đường quyền từ phía sau đánh tới. Thì ra trong lúc nướng thịt tiểu tăng biết có người rình rập nên làm bộ bỏ đi rồi quay lại, bắt gặp Hồ Quân đang ăn vụng con gà nướng của nó nên ra đòn trừng trị cho bõ ghét.

Hồ Quân thấy tên tiểu tăng này tu hành mà hung hăng quá, vừa tránh đòn vừa lớn tiếng quát mắng:

– Lão gia đây trên đường đi gặp sư phụ của ngươi để bàn chuyện đại sự. Giữa đường đang cơn đói gặp gà ngon, ta ăn có một miếng mà ngươi đã vung động tay chân như phường tục tử thế kia. Tu hành như ngươi thì chín tầng địa ngục cũng không có chỗ tạm dung đâu!

Tiểu tăng không nói không rằng, thấp thoáng hắn đã bay đến ngay sau lưng của Hồ Quân, vung quyền tính thoi vào lưng đối thủ một đòn chí mạng. Tay áo cà sa vung lên cách đầu Hồ Quân khoảng một trượng chợt dừng lại lơ lửng trên không. Tiểu tăng sững sờ nhìn con bé Tiểu My đang nằm gọn gàng trong bọc vải đeo trên lưng của Hồ Quân. Vốn là một đứa trẻ sớm vào chốn cửa chùa từ ngày còn bé, đêm ngày chỉ biết kinh kệ, luyện công với các sư tăng trong chùa nay nhìn thấy một thằng bé trạc tuổi nó lại ẵm bồng một đứa trẻ trên lưng nên có phần kinh ngạc.

Thu vội đường quyền về, tiểu tăng nhẩy xuống đất đứng chắn ngang trước mặt Hồ Quân, chống nạnh hỏi:

– Tiểu tử, đã đi ăn cắp vặt mà còn vác theo con nít làm gì. Đứa nhỏ đó là con cái nhà ai hay là… hay là ngươi bắt cóc ở đâu về?

Hồ Quân làm ra vẻ bề trên, khinh khỉnh nói:

– Con ai mặc xác nó, mắc mớ gì mà tra hỏi! Nó nằm trên lưng ta cà ngày không phải má má thì cũng là bà nội ta thôi. Đui hay sao mà hỏi chi nhiều lời vậy!

( … )


Nguyên Tú My

Read Full Post »

Cơn mưa rơi vào buổi chiều, lớp mây xám trên trời đọng lại thành một khoảng trời đậm đặc sắc màu của những nỗi buồn. Có cơn gió thổi qua, tôi ngửi thoang thoảng mùi đất nồng và hình như có mùi hương hoa cúc lan nhẹ trong gió. Bây giờ đang vào mùa hè, có những ngày trời cứ chập chờn như đang bước qua thu. Ở khoảnh sân trước nhà, người ta trồng một dãy cúc đủ màu sắc rực rỡ hẳn lên trong một ngày xam xám buồn như ngày hôm nay.

Tôi đứng ngoài hành lang đón cơn gió muộn màng cuối hè mà nghe lòng mình như tan theo giọt mưa rơi ở ngoài kia. Trong cuộc đời đã có nhiều lần tôi đứng nhìn mưa rơi. Có khi ở một nơi góc phố vắng tanh, có khi trong một quán café đèn mờ sang trọng, hay cũng có khi chỉ là một quán cóc bên đường… Đã bao nhiêu lần, và cũng chỉ bấy nhiêu cảm giác của một chút lãng mạn, một chút suy tư… Những cảm xúc ấy dù có lúc nhẹ nhàng, dù có lúc sôi nổi nhưng sự trầm lặng của giọt mưa rơi ngoài bầu trời kia luôn tạo cho tôi một cảm giác bình yên, thanh thoát.

Về sau này khi đã bước qua lứa tuổi thanh xuân, đời sống vẽ ra cho tôi một con đường khác hẳn với con đường hoa mộng mà tôi đã từng đi. Những giọt nắng, hoa rơi, con phố… trở nên hiếm hoi cho một người đang sống giữa lòng phố thị xa lạ đông đúc. Có thể hình dung như một cánh chim lạc bầy, tôi thèm nghe tiếng nói con người mang nhiều âm sắc quen thuộc của quê hương dẫn dắt trở về chiếc tổ ấm mà tôi đã từng sống. Một mình, tôi bắt đầu vun xới một mảnh vườn nhỏ trên thế giới ảo, nơi đó tôi có thể trở về nhìn lại những khuôn mặt người bao dung, những tình cảm chân thật mà tôi đã từng có.

Nhưng cho dù bất cứ mảnh vườn nào dù có chăm lo vun tưới, chỉ cần đôi chút sơ hở thì cỏ dại cứ lại mọc đầy. Cũng như trong cuộc đời, sự phản diện xấu xa bao giờ cũng lấn lướt những điều tốt đẹp. Phần thú tính còn sót lại của con người vẫn muốn chà đạp hơn là gìn giữ. Người ta cứ thích ném vào nhau cành xương rồng thô thiển gai góc thay vì đoá cúc vàng thanh thoát giản dị trên sân kia.

Tôi nói nhiều đến sự so sánh khập khễnh trên vì tôi rất thật lòng muốn nói với bạn rằng trên mảnh sân ảo này, tôi đã bắt gặp được nhiều sự đồng cảm từ những người tôi quen và cả những người tôi chưa hề biết mặt. Có những bạn đến thăm trang blog của tôi, để lại danh tánh rõ ràng cùng những lời góp ý xây dựng hay chia sẻ sự đồng cảm. Tôi cảm ơn những tấm chân tình ấy dù rằng có đôi lúc không nói ra, tôi sợ lời nói của mình sẽ trở thành sự khách khí, sáo rỗng. Tôi im lặng nhưng rất mong bạn hiểu rằng thêm một bông hoa thắm, cỏ dại cũng ngại ngần, thêm một tiếng cười trong sáng sẽ làm tan đi lớp mây mù ảm đạm. Và cánh cửa trong trang blog này lúc nào cũng rộng mở cho những người biết yêu cái đẹp, biết gìn giữ sự trong sáng của cuộc đời bước vào thăm viếng.

Ngoài kia mưa đã ngừng rơi, đã có bao lần bạn trải qua những khoành khắc bình yên như thế?

Nguyên Tú My

Diễm xưa

Nhạc sĩ: Trịnh Công Sơn – Ca sĩ: Khánh Ly

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Diem-Xua-Khanh-Ly.IW6IZBFB.html


Thương nhau ngày mưa

Nhạc sĩ: Nguyễn Trung Cang – Ca sĩ: Quang Dũng

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Thuong-Nhau-Ngay-Mua-Quang-Dung.IW6IFIFU.html

Read Full Post »

Khi viết về Saigon tôi không nghĩ sẽ nhận được nhiều ý kiến từ bạn đọc vì góc ký ức về Saigon trong tôi chỉ hạn hẹp trong trí nhớ của một người đã đi xa rất lâu rồi. Khoảng cách nghiệt ngã của thời gian đã bào mòn rất nhiều điều mà tôi muốn nhớ. Có những điều cứ tưởng mình quên mất đi rồi thì bạn lại nhắc đến, khiến cho một góc ký ức tưởng đã ngủ quên lại thức dậy và kỷ niệm ùa về như mới ngày hôm qua.

Saigon có gì để bạn và tôi phải nhớ, phải thương đến thế? Vì chúng ta đã có nhiều năm trôi qua, có một khoảng thời gian sống xa Saigon đủ lâu đến độ chỉ cần nghe một ai đó nhắc nhớ đến hai chữ Saigon là cuống cuồng day dứt. Đem nỗi nhớ mà viết ra những dòng chữ luôn làm tôi bối rối, cũng rất khó khăn khi chia sẻ nỗi niềm mà không để bạn thấy rằng tôi bi lụy, đau thương. Tôi nói về Saigon với những người yêu mến thành phố ấy. Và không ngờ ở đâu đó trên những mảnh đất xa xôi đã có những trái tim Saigon bắt cùng nhịp đập.

Bạn hỏi, tại sao tôi chỉ nhắc đến Saigon của những năm 60, 70. Xin trả lời, đơn giản vì tôi là một người rất cũ. Cũ kỹ đến độ chỉ cần một bài hát xưa, hay một tấm hình trắng đen hoen ố cũng đủ để lòng tôi xôn xao, cũng đủ để tôi mở ra từng góc kỷ niệm “buồn ít hơn vui”. Tôi yêu những điều cũ kỹ ấy, những điều chỉ có riêng ai đã từng sống ở Saigon sẽ thấm hiểu cho tôi.

Hình như tôi đã nói quá nhiều về những nét mơ màng, những điều lãng mạn của một thành phố mà tôi muốn gọi tên là thành phố của nỗi nhớ. Một thành phố biết làm nên tình yêu cho những người đi xa. Ơi chiều mùa hạ, bạn lang thang trên phố bằng bước chân của kẻ phiêu du ngước lên bầu trời xanh kia sẽ thấy sắc đỏ của phượng rực rỡ hơn nhiều. Còn nhớ Phượng yêu không? Yêu người yêu phượng, yêu hoa đầu mùa… Bạn nhớ khung cửa sổ lớp học rất rộng nhìn ra mặt đường có hàng phượng vĩ đỏ thắm, mỗi khi cơn gió đi qua phượng rơi liêu xiêu trên đất, bạn hay lượm hoa phượng làm cánh bướm ép vào tập vở. Bạn rời xa mà lòng vẫn nhớ hoài quán cóc bên góc đường đối diện với Thư Viện Quốc Gia. Có những buổi chiều, từ góc phố ấy bạn ngồi nghe tiếng ve kêu râm ran suốt cả mùa hè đến khi màu đỏ hoa phượng úa tàn, xác ve tan tác theo mùa xa.

Năm tháng cứ trôi đi lặng lẽ như những giọt café rơi của những mùa hè năm xưa ấy. Chỉ kỷ niệm là còn đọng lại mãi lao xao nhắc nhớ. Cám ơn bạn đã nhắc nhớ tôi về những ngày xanh của Saigon. Vì trong đời sống có những cuộc gặp gỡ trong chốc lát rồi tan, tôi không dám chắc tình yêu con người mãi là vĩnh cửu, nhưng tôi luôn tin rằng tình yêu về một Saigon xưa cũ trong tim bạn và tôi sẽ mãi không nguôi.

Nguyên Tú My

Phượng yêu

Nhạc sĩ: Phạm Duy – Ca sĩ: Đức Tuấn

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=j8QJjjkszh

Ca sĩ: Julie

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=raSFSv4Hoy

Con đường tình ta đi

Nhạc sĩ: Phạm Duy – Ca sĩ: Thái Hiền – Duy Quang

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=GEMMuuF5ne


Read Full Post »

Tình cờ tìm được bài hát Vũng lầy của chúng ta của Lê Uyên Phương. Giọng hát Thái Hiền và Tuấn Ngọc cách đây hơn hai mươi năm rồi. Nghe rất trẻ.

Tôi thích khúc nhạc dạo của bài hát vì đã gợi cho tôi nhớ về bạn rất nhiều. Một người rất tài hoa, có lần bạn đã giúp tôi nhớ lại tên của bài hát này.

Đặt một cái bookmark ở đây, sẽ trở lại…

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=VXf_41mD7x

Read Full Post »

Có những ký ức của một thời cứ nằm mãi trong tiềm thức. Cho dù vẫn bảo lòng hãy quên nhưng càng muốn quên lại nhớ càng nhiều. Đôi khi giữa một ngày bận rộn hay khi chỉ có một mình giật mình tỉnh giấc trong giấc mơ giữa khuya. Quay quắt nhớ, quay quắt thương về một nơi chốn đã xa tắp ở bên kia bờ đại dương ấy.

Không nhớ sao được khi thành phố ấy đã từng bao bọc tôi cả một thời niên thiếu. Nơi tôi đã gắn bó cuộc đời mình với từng âm thanh quen thuộc của tiếng rao hàng rong giữa buổi trưa hè nắng gắt, những con đường góc phố mà tôi đã từng đi qua gặp gỡ từng khuôn mặt người, cùng nói lên một thanh âm quen thuộc. Thành phố thân yêu đã thay đổi rất nhiều khiến tôi luôn hụt hẫng mỗi khi nghe nhắc đến. Không còn dấu tích của những năm xưa mà người Saigon lưu lạc như tôi còn lưu giữ trong ký ức.

Thời gian trôi nhanh, Saigon cuống cuồng thay đổi theo trào lưu của phố thị. Đâu rồi Saigon của những hàng cây xanh cao vút khi tà áo trắng tan trường lá me quấn quýt đuổi theo chân. Saigon của trả lại em yêu, khung trời đại học, con đường Duy Tân, cây dài bóng mát… Saigon đã đi vào nhạc, đã chìm vào thơ để cho người ra đi vẫn mãi vương vấn nhớ nhung mỗi khi chạm vào những thanh âm ấy. Hỏi ai đã được nghe Nghìn trùng xa cách vào những năm 70 nơi một góc phố nào đó ở Saigon có thể ngờ rằng đến một ngày như ngày hôm nay lại ngồi nhớ về Saigon như một định mệnh chia lìa đã được đặt trước.

Nhắc về Saigon luôn có nhiều điều để nhớ. Mỗi người Saigon mang trong lòng một nỗi niềm ký ức khác nhau nhưng tình yêu dành cho Saigon vẫn là một. Saigon của thời niên thiếu, lăn lóc vĩa hè chơi bắn bi, nhảy dây… Saigon của thời thanh niên lang thang trên phố, ngồi quán café, xem xi nê, hay đi coi cọp sách… Đâu rồi những đứa trẻ áo vải, quần thô hay len lỏi vào những bụi cây bụi cỏ bắt dế, tìm hoa. Đâu rồi những chàng trai, cô gái đã từng đón đưa nhau đi về trên con đường học trò quen thuộc. Đâu rồi những chiếc áo dài hồng, áo xanh của các cô gái học trường công giáo nhìn màu áo là đã biết tên trường, hay những chiếc phù hiệu màu xanh dương đậm, màu đỏ, hoặc có hình chiếc lá thông đính trên áo như một dấu hiệu để tìm đến nhau.

Những con đường của Saigon luôn xanh rờn theo năm tháng vì Saigon chỉ có hai mùa mưa nắng theo nhau. Đường Nguyễn Du có lá me bay, đường Ngô Thời Nhiệm rực rỡ bởi hàng phượng vĩ đỏ, trước cổng trường Khoa học là một trời rừng rực sắc điệp vàng… Saigon cứ ẩn hiện thật đa sắc trong thơ ca của người yêu Saigon. Một hàng cây dài bóng mát của Phạm Duy, một con phố nhỏ trong mưa của Trịnh Công Sơn, một chút nắng Saigon kiêu sa của Nguyên Sa… Con đường ban trưa áo trắng học trò thướt tha trong gió làm thành nỗi nhớ trong hồn người dù đã xa Saigon thăm thẳm một bờ đại dương.

Ký ức về Saigon của tôi rất trẻ, và có lẽ chẳng bao giờ già vì hình ảnh của người Saigon trong tôi cũng chỉ chừng ấy tuổi. Lứa tuổi của những người thanh niên trong sáng, chí thú học hành chưa bị những vết hằn cuộc đời làm hoen ố. Bạn cũng đừng trách tôi sao lại bỏ quên đi một Saigon của thời loạn lạc, chiến tranh. Một thời tuổi trẻ Saigon quay cuồng sống vội trong lo âu, ngờ vực. Làm sao tôi quên được những chiếc xe nhà binh màu xanh rêu, còn bám đầy bụi đường chở chiếc quan tài có người thiếu phụ mặc áo xô, khăn tang mà khuôn mặt còn rất trẻ. Một góc Saigon thật u trầm mà mỗi lần nhớ đến trái tim tôi như khô thắt lại làm nên một nỗi đau không thể nào nguôi. Có lẽ vì thế mà Saigon vẫn luôn là một ký ức khiến tôi luôn nhớ nhung nhưng ngại ngần tìm đến. Vì bây giờ tôi đã là một người xưa cũ của Saigon, tôi sợ khi trở về chốn xưa sẽ thấy lòng mình đổi khác, tình yêu hoài mộng về Saigon sẽ chết vùi trong chuỗi ký ức thân thương của tôi.

Chỉ một lần thôi mà sao không trở lại…

Nguyên Tú My

Nghìn trùng xa cách

Nhạc sĩ: Phạm Duy – Ca sĩ: Khánh Ly

http://www.youtube.com/watch?v=AOJnWzoiEAU

Trả lại em yêu

Nhạc sĩ: Phạm Duy – Ca sĩ: Trần Thái Hoà-Loan Châu

http://www.youtube.com/watch?v=pwwm6jtYetI


Read Full Post »

( … )

Đoán được suy nghĩ của Lê Công, Bất Thiên lão gia kéo chàng ra một góc nhà bàn bạc:

– Ngày mai lão gia sẽ đem công chúa về Mộc châu nhờ cháu gái của già chăm sóc, chốn kinh thành đông đúc sẽ không ai để ý đến tông tích của một đứa trẻ vô danh. Tuy đây là đất của người Thổ nhưng tướng quân cũng phải giữ lấy mình, nên mai danh ẩn tích một thời gian, chờ thời cơ khôi phục lại Nguyên triều.

Lê Công nghe nói có tình có lý, chắp tay bái tạ Sắc Bất Thiên ra ơn cứu giúp. Nằm ngủ ngon lành trong đống rơm gần đó, Hồ Quân cũng không ngờ kề từ ngày mai cuộc đời của nó sẽ bước sang một trang mới…

o0o

Kinh thành Mộc Châu nằm ở phía Tây của con sông Mã. Ở đây, khí thuận đất hoà, dân cư hội về đông đúc, tàu thuyền đậu sát mé sông buôn bán sầm uất từ sáng đến tối. Đến khi chiều xuống các tửu lầu lớn nhỏ treo đèn lồng thắp sáng cả phố phường, mời gọi khách qua đường bước vào những cuộc vui chơi thâu đêm suốt sáng. Ở một góc phố tấp nập người qua lại, có một thằng bé đầu đội nón rơm trùm hụp che khuất mặt, tay bồng một đứa con nít ngồi co ro trước cửa tửu lầu. Ai đi qua cũng động lòng thương cảm, có người bỏ xuống vài đồng bạc cắc trước mặt bố thí cho hai đứa trẻ côi cút. Khi bóng đêm đổ xuống thằng bé lại tấp tểnh địu em nó trên lưng đi về phía khu nhà lá tồi tàn ở ven sông. Đi gần đến nhà thằng bé bỗng nhanh nhẹn hẳn lên không còn cái dáng khập khễnh tội nghiệp kia nữa, chân nó bước thoăn thoắt qua đám cỏ dại bùn lầy. Trước khi vào nhà nó múc một chậu nước, cẩn thận lấy khăn lau sạch những vết bùn lấm lem trên mặt, tay chân của đứa nhỏ đang ẵm trên tay. Con bé thấy nước cười hăng hắc, đập hai bàn chân nhỏ xíu vào cái thau gỗ gõ xuống nền đất nghe lộp bộp. Thằng bé bỏ chiếc nón rơm rách rưới xuống, ánh đèn trong nhà rọi vào một khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú. Thì ra thằng bé ăn xin đó chính là Hồ Quân, tên tiểu tử đi theo Bất Thiên lão gia về Mộc Châu sinh sống. Còn đứa bé nó bồng trên tay kia là công chúa Phương Nguyên đã được đổi tên là Tiểu My nhằm che giấu tung tích. Đứa bé thơ thiếu mẹ vẫn sống nhờ vào nguồn sữa từ những người phụ nữ có con mọn ở quanh xóm giờ lớn phổng hẳn lên dù chỉ qua vài tuần trăng.

Một người phụ nữ từ trong nhà bước ra đón lấy Tiểu My hôn vào hai má phính, cất tiếng thánh thót:

– Ái chà, tiểu tử thật ngoan. Chiều nào cũng bồng em đi chơi phố.

Hồ Quân lờ không nói, đi vào bếp lấy một tô cơm ngồi cắm cúi ăn. Một lát sau nhìn quanh không thấy ai, nó móc túi lôi ra đống bạc cắc vừa xin được chiều nay ngồi đếm rồi gói lại cẩn thận nhét vào cái ống tre giấu trên nóc bếp. Nằm trên chiếc chõng tre nhìn ra ngoài sông trăng sáng vằng vặc nó khoái chí cười thầm về cái nghiệp kiếm tiền bất đắc dĩ này. Bất Thiên lão gia mà biết được thì nó cũng chẳng toàn thây. Âu cũng là do thời thế đưa đẩy thôi! Công việc hàng ngày của nó là trông coi Tiểu My, một hôm bồng em đi xuống phố, hai anh em ngồi xuống vệ đường nghỉ chân nhìn người qua lại. Có một lão nương đi qua lầm tưởng con nhà ăn xin, móc túi cho vài đồng bạc cắc. Người đi đường qua lại cũng thấy động lòng nên bố thí ít nhiều. Hồ Quân trước đây sống cảnh nơi thôn dã, quê mùa nay thấy đồng tiền nơi phố thị sao dễ kiếm quá bèn động lòng tham. Chiều chiều mượn cớ bồng em đi chơi nó lấy bùn bôi mặt cho lem luốc rồi ra góc đường ngồi ăn mày lòng từ bi của bá tánh.

Một hôm, có thầy tăng mặc áo cà sa xốc xếch, người đầy hơi rượu đi ngang qua cầm đùi thịt chó quăng vào đầu nó. Bất ngờ, nó vội né tránh xòe tay đập mạnh vào đùi thịt bay ngược trở lại về phía lão tăng. Chụp lấy cái đùi chó, lão tăng cười ha hả tay kia vung quyền nhắm vào Tiểu My đang nằm trong lòng nó. Thằng bé né mình tránh khỏi, ôm chặt con bé vào người rồi cắm đầu chạy miết về phía sông, vừa chạy vừa la làng:

– Bớ lão sư hổ mang, vì cớ gì mà lão gây sự với con nít không biết mắc cỡ sao?

Lão tăng tung người lên cao, lộn vài vòng đã đứng trước mặt thằng bé:

– Tiểu tử, sư phụ của ngươi đâu mà để cho đệ tử phải đi ăn mày bá tánh thế này. Ngươi hãy dẫn ta đến gặp lão già Sắc Bất Thiên nhanh lên!

Hồ Quân nghe lão tăng gọi đúng tên Bất Thiên lão gia, nó biết không thể giấu diếm tung tích được nữa bèn chắp tay vái chào cung kính:

– Công công đi vắng lâu nay, hoà thượng muốn nhắn gửi điều chi tiểu tử sẽ về thưa lại.

Nguyên hoà thượng có tục danh là Tế Điên Tăng vốn là kim thân La Hán giáng phàm để giúp đời. Ngày ngày ngài ẩn dạng là một nhà sư điên uống rượu, ăn thịt để che mắt tục. Khi đi ngang qua phố thấy hai đứa trẻ ăn xin mặt mũi lem luốc nhưng hồng quang rực rỡ quanh người, Tế Điền tăng biết ngay không phải là người thường nên vờ ra quyền để dò xét. Cú đỡ đòn “Ngũ trảo cẩu thương” của môn phái Cái Bang đã nói lên được tông tích của Hồ Quân. Làm đồ đệ Bất Thiên lão gia hơn hai năm nay đủ để cho nó chống đỡ những đường quyền hiểm hóc của giới giang hồ mà nó không hề hay biết.

( … )

Nguyên Tú My

Read Full Post »

Older Posts »