Feeds:
Posts
Comments

Archive for September, 2011

Hoa nở vội…

Đoạn đường về nhà không xa lắm, khoảng một trăm cây số đủ dài để cho một kẻ lãng du được thong dong ngắm cảnh bên đường. Hôm tôi đi đúng vào ngày mưa dầm vừa dứt, vừa kịp cho đợt nắng thu vàng óng ả trở về. Hai bên đường vẫn thấy mầm xanh cỏ cây hoa dại lốm đốm mọc lan tràn trên mặt đất. Con đường này tôi đi lại đã nhiều lần nên quen thuộc cả từng cây xăng, trạm nghỉ và cả những góc khuất của mấy chàng cảnh sát xa lộ chuyên rình bắt xe chạy quá tốc độ. 

Quen thuộc đến thế nhưng không bao giờ tôi bỏ qua được đoạn đường khi xe đi qua quãng sông ngắn có đầy cỏ lau, hoa dại mọc ngun ngút chập chờn trong gió. Chỉ vì nơi đó xen vào giữa đám lau cỏ là một chiếc cầu ván gỗ nhỏ đưa ra ngoài đầm, thỉnh thoảng tôi còn bắt gặp một chiếc ghe nhỏ dập dềnh trôi cạnh đó. Khung cảnh ấy đẹp và bình yên hơn nữa khi xen lẫn trong đám cỏ xanh rờn kia là những đoá hoa dại sắc tím, vàng cứ rực rỡ cả một góc trời. Tôi vẫn tự xem đó là góc cỏ hoa của riêng tôi. Một góc bình yên rất đỗi dịu dàng luôn đánh thức vào tâm khảm một nỗi nhớ về miền ký ức xa xăm, của những ngày thơ ấu lang thang cùng hoa cỏ.

Hình ảnhTuổi thơ của tôi chỉ quẩn quanh với hoa cỏ quanh nhà. Hoa me đất, hoa đậu biếc, hoa mướp vàng, hoa mắc cở… Tôi vẫn gọi những đóa hoa dại ấy là “hoa nở vội”. Một loài hoa sớm nở tối tàn, có đời sống mỏng manh ngắn ngủi mà đôi khi tình cờ trên đường đi qua vô tình mắt tôi chạm phải. Những đóa hoa nhỏ bé mọc len bờ cỏ, ven rào… có khi thành một bờ dậu tím ngắt như hoa Bìm Bìm hay kết nên một vạt thảm hồng tươi thắm như hoa Mười giờ.

Hồi đó, quanh xóm nhà tôi vẫn còn đất rộng người thưa nên cây cỏ cứ hồn nhiên mà mọc tràn lan đi đến đâu cũng thấy cả một trời cỏ cây dung dị. Có lẽ vì tuổi thơ của tôi lớn lên bên những bờ dậu, bãi cỏ xanh tươi nên trong ký ức dường như vắng bóng những loài hoa kiêu sa, quý hiếm. Đâu đó chỉ có toàn hoa dại, cỏ hèn. Quanh xóm tôi ở, nếu nhà nào khéo tay ươm được vài chậu hồng, hoa kiểng là phải lo giấu kỹ, tránh xa các khe hở của cái hàng rào nếu không muốn các bàn tay tinh nghịch của bọn trẻ yêu hoa rình hái trộm.

Trong những buổi chiều rong chơi ấy, thế nào tôi cũng phải ghé qua mảnh vườn nhỏ chỉ được che chắn bởi một bờ rào bằng gỗ mỏng mảnh. Khu vườn này trồng toàn hoa Sao nhái đủ màu sắc và vài ba cụm Vạn thọ vàng ửng, có lẽ được dùng để thờ cúng. Chủ nhà là một người phụ nữ đứng tuổi nói giọng miền Trung rất nặng. Nhìn vẻ quê mùa bên ngoài của bà khó ai biết được cái tình của bà dành cho hoa đến dường nào. Có lần tôi thấy hai đứa trẻ nhẩy vội qua rào đạp gẫy một bụi hoa trong vườn thế mà bà ta cứ ôm hoa khóc ròng. Cảnh tượng ấy luôn làm tôi rờn rợn khi nghĩ đến, bao năm rồi vẫn không quên được những sắc hoa màu hồng, vàng, tím… lung linh chập chờn bên một bóng áo nâu cô lẻ.

Ấn tượng kỳ lạ về người đàn bà tóc vấn ngồi khóc trong khu vườn nhỏ đầy hoa càng thôi thúc trí tò mò của tôi tìm biết về đời sống của bà. Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự buồn bã, đau khổ trong đời sống của một con người nhưng ngày ấy tôi còn bé quá nên cũng chẳng biết gì hơn ngoài những câu chuyện thêu dệt của bọn trẻ về căn nhà tối bí ẩn và người đàn bà kỳ lạ. Tuổi trẻ vô tư lắm, vậy đó rồi cũng quên nhanh vì thiên nhiên quanh tôi còn rất nhiều điều bí ẩn quyến rũ một đứa trẻ mới lớn tìm tòi, khám phá.

Tôi hay có những buổi chiều như thế, thơ thẩn quanh nhà hay bãi cỏ trước sân. Ở nơi đó cỏ mọc cao dầy che khuất hẳn những bụi hoa dại nhỏ nhoi mọc ven bờ cỏ. Có một loại hoa màu vàng tươi hay màu tím nhạt, có ba cánh lá hình trái tim xoay vào nhau rất đẹp. Đó là hoa Chua me đất thường mọc ở nơi đất ẩm. Cứ sau ngày mưa là tôi thấy bờ cỏ ven con mương lốm đốm lên màu vàng ửng của những cánh hoa trổ sắc. Có cô bạn nhỏ bảo tôi loại cây lá này nấu ăn được vì vị chua của nó. Tôi không bao giờ dám thử nhưng bọn con gái chúng tôi hay chọn hái vài cánh lá của hoa Chua me đất giả thành dù xoay vòng trong tay. Những chiếc dù bé xíu xoay tít dưới ngón tay nhỏ nhắn của chúng tôi như những điệu luân vũ màu xanh của ngày thơ tươi đẹp.

Về sau này mỗi khi ngắm nhìn những loài hoa dại tôi vẫn luôn có một liên tưởng về đời sống của những đoá hoa nở vội sống đời ngắn ngủi như độ tuổi thanh xuân của người thiếu nữ. Đến một lúc nào đó nhan sắc xuân thì chợt bừng lên tươi thắm rất bất ngở và rồi khi ta vô tình lãng quên thì nhan sắc yêu kiều xưa kia đã phôi phai đi mất trong một sớm một chiều.

Tôi nhận ra điều ấy bởi vì hoa. Từ hoa đã dậy tôi biết thêm yêu con người, biết học cách tha thứ và gìn giữ cái đẹp của cuộc đời vốn dĩ đã mong manh. Thời gian đã làm cho những đớn đau, buồn bã lắng dần. Hành trang cho quãng đường còn lại dường như nhẹ nhàng hơn, dung dị hơn. Tôi hình dung ra con đường tôi đi tuy đơn độc nhưng với những ký ức trong lành về cỏ cây, về con người… tôi tin ở đâu đó vẫn có những người bạn – cùng cỏ hoa – đang sánh bước với tôi trên cuộc hành trình trở về miền ký ức.

Nhớ quá một khung trời có những đoá hoa nở vội…

Nguyên Tú My

Advertisements

Read Full Post »

Tạ từ

Tranh: Mai Châu

Đời vẫn thế cứ nổi trôi

Tình vẫn thế cứ buông lơi

Biết bao giờ mây có tuổi

Biết bao giờ em bên tôi

 

Thơ yêu em viết mùa cũ

Ta ngủ quên đêm lá rơi

Bóng trăng về không kịp đuổi

Gió hoang đưa em đi rồi

 

Đốt thơ xưa cả buổi chiều

Thả tro tàn buông đời nhau

Đêm thu mưa sầu lay lắt

Tháng Bảy trời còn mưa ngâu…

 

Nguyên Tú My



Read Full Post »