Feeds:
Posts
Comments

Archive for October, 2011

Chiếc xe lam ngừng ở đầu ngõ, thả xuống bốn đứa con nít và một người lớn. Lũ nhóc vừa leo xuống xe là chạy rầm rầm vào xóm bỏ mặc người lớn đang đứng loay hoay móc túi trả tiền.

Xóm ở quê nhà này cách nhà kia bằng một bờ dậu xanh lá, vườn rộng trồng cây ăn trái lấp ló ra cả bờ rào. Tôi bé nhất lúp xúp gồng chân chạy theo sau các anh, chỉ tay lên chùm trái căng tròn lúc lỉu trên cao: “Xoài kìa!”, “Bông Bụp kìa!” nhưng cũng không làm chậm được bước chân nôn nả của bọn con trai. Chúng tôi dừng trước một căn nhà bằng gỗ sơn xanh nằm lọt thỏm giữa một khu vườn rộng rợp bóng cây mát rượi. Vừa đẩy cánh cửa hàng rào gỗ bước vào sân thì một đám con nít ở trong nhà bổ nhào ra, ôm lấy nhau hét ầm lên mừng rỡ: “Về rồi hả!”

Mọi năm cứ vào mùa hè đám trẻ thành phố lại kéo nhau về nhà ông chú ở tỉnh lỵ cách Sài Gòn ba mươi cây số. Nhà ở xa phố chợ nên còn giữ được nhiều nét quê thanh bình. Con đường đất dẫn vào xóm đi ngang một cánh đồng trống lơ thơ vài ngôi mộ xây lẫn trong đám cỏ năng, cỏ ấu mọc xanh dờn.

Từ sáng đến chiều tụi nhỏ chạy chơi khắp xóm. Cầm đầu nhóm là anh tôi, thằng con trai mười tuổi, còn lại là một lũ nhóc sàn sàn như nhau. Lúc thì bá cổ bá vai thân thiết, lúc lại quay ngoắt ra cãi nhau chí choé như một bầy vịt con. Bạn nhớ lại xem, tuổi thơ của bạn đâu phải lúc nào cũng thái bình thịnh trị mãi đâu. Có nhiều chuyện cỏn con bắt đầu rất vô cớ, như vầy:

Con bò đen của nhà ai không biết thường hay được cột cạnh bờ rào của bãi đất trống gần nghĩa địa hôm nay đã xổng chuồng. Không giống như mấy con bò trong bài mẫu làm văn lớp Tiểu học mà lũ trẻ đã được học thuộc lòng như “Nhà em có nuôi một con bò được dùng để kéo xe, chở củi. Con bò có bộ lông vàng, đôi mắt to ướt hiền lành.” Một con bò đáng yêu như thế thì đã không sinh chuyện. Con bò đen ở nghĩa địa là bò điên, thằng Sơn, con ông chú bảo vậy khi chúng tôi đang ngồi đong đưa như một lũ khỉ con trên các chạc ba của mấy nhánh ổi.

Anh tôi ra vẻ hiểu biết:

– Ở Tây Ban Nha người ta chơi trò đấu bò điên. Thằng đấu bò mặc áo đẹp lắm, tao coi hình rồi. Nó cầm cái khăn đỏ thiệt to để dụ con bò. Tụi bay có biết là bò điên kỵ màu đỏ không?

Nói đến đây tự nhiên cả lũ xoay qua nhìn tôi chăm chú. Thằng Sơn gật gù:

– Ờ, Tí cô nương mặc cái áo đỏ chét này đi qua nghĩa địa bò điên rượt là cái chắc!

Anh tôi nẩy ra một sáng kiến. Bạn cũng biết đó, sáng kiến từ thằng con trai mười tuổi nhất là khi chúng không còn chuyện gì để làm (à quên, để phá) thường không phải là sáng kiến hay.

Tôi thay chiếc áo tơ đỏ đưa cho anh tôi căn dặn:

– Không được làm dơ, làm rách áo em nghe. Nếu không em về méc mẹ đó.

Giật cái áo trong tay tôi, ông anh trợn mắt:

– Tao coi đấu bò một trăm lần rồi. Kinh nghiệm đầy mình nè! Tụi bay nhớ đứng xa xa coi tao biểu diễn màn đấu bò có một không hai này.

Tôi biết anh tôi chỉ ba xạo lấy le với đám con nít nhưng cũng đành hy sinh cái áo đẹp của mình để được xem trận đấu bò lịch sử.

Cả đám con nít dắt nhau đi ra bãi cỏ ngoài nghĩa địa. Anh tôi dẫn đầu với chiếc áo tơ đỏ bay phất phới trong tay như một nhà đấu bò điệu nghệ thực thụ. Áo bỏ trong quần, anh tôi lấy dây thung túm cái ống quần pyjama gọn gàng dù rằng đôi dép nhựa dưới chân có làm cho anh tôi bớt đi vẻ oai hùng phần nào.

Con bò đen đang thong thả gặm cỏ bên hàng rào. Một lũ chúng tôi đến gần mà nó cứ tỉnh như pha. Bọn con trai còn chúm tay lên miệng hú họa giống Tặc Giăng gọi khỉ mà nó vẫn không thèm ngước mắt lên nhìn. Người ta bảo “dĩ thực vi tiên” thiệt là đúng quá. Đến loài bò còn quan trọng miếng ăn huống chi con người. Oái oăm thay chúng tôi lại quên mất người ta cũng bảo “trời đánh còn tránh miếng ăn” nên đến khi chàng đấu bò Tây Ban Nha nhẩy chổm chổm trước mặt nó, tay vung vẩy cái áo đỏ chét, miệng xổ một tràng amigo, amiga rất ư là… Tây Ban Nha thì con bò đen nổi điên thật. Nó hộc lên một tiếng, bứt dây lủi sập cái hàng rào mỏng mảnh rượt chúng tôi chạy trối chết.

Chàng đấu bò chân dài nhất, chạy nhanh nhất, chàng vất cả cái áo đỏ yêu dấu của tôi cắm cổ chạy trước mở đường sống. Cả đám con nít hớt hải chạy theo sau. Lúc đó chẳng ai nhớ ra rằng tôi là đứa bé nhất, lùn nhất nên chân cũng ngắn nhất đang lúp xúp chạy ở cuối cùng. Khoảng cách giữa con bò và tôi ngắn dần… Tôi sợ quá mà không la lên được tiếng nào, chỉ thấy mắt hoa lên và đầu gối như muốn khuỵu xuống. Tôi té xuống đất, mắt nhắm nghiền nghe tiếng bịch bịch thật ồn không rõ là bước chân bò hay tim tôi đang đập nữa. Khoảnh khắc đó chỉ trong giây phút mà tôi cảm thấy dài như thế kỷ. Câu này là về sau tôi xạo ra thêm nhưng bạn tin tôi đi, không có gì thảm hơn khi bia đá của bạn có câu khắc trên mộ “hưởng dương được tám năm, chết vì bị bò đá!”

Tôi nằm nhắm tịt mắt, chờ đợi lưỡi hái tử thần đến đem tôi đi. Tiếng phì phò của con bò điên gần sát, cảm giác ẩm ướt, hâm hấp nóng lướt qua mặt. Chỉ còn một giây, một giây nữa thôi. Một giây nữa thôi là tui tiêu đời… y như trong bài hát sướt mướt anh tôi vẫn nhại theo cái radio. Tôi ngửi mùi cỏ ướt, mùi hôi hôi của nền đất ẩm phân bò. Tám tuổi, tôi chưa muốn chết. Tôi phải sống! Thu hết can đảm tôi vùng dậy mở to mắt ra nhìn. Con bò đang đủng đỉnh ngoắc đuôi quay về bãi cỏ ở nghĩa địa. Lũ con nít bu quanh kéo tôi ngồi dậy. Lúc này tôi mới hoàn hồn bắt đầu mếu máo, câu đầu tiên là: “Cái áo đỏ của em…”

Anh tôi đang ân hận vì đã bỏ em chạy trước nên tìm cách dỗ dành:

– Thôi nín đi, rồi anh đền cái áo khác đẹp hơn. Mà con bò nó có làm gì em đâu. Nó chỉ… liếm em thôi mà!

Eo ơi, hèn chi cái mặt tôi hôi rình và ướt nhèm nhẹp!

Lũ trẻ phá ra cười. “Ha ha… Hoàng tử Bò điên hun Tí cô nương!”

Nguyên Tú My

Read Full Post »

Name:  bia nhac cu.78.jpg Views: 635 Size:  121.2 KB

Đó là một căn gác nhỏ nằm sâu trong con hẻm ở bến xe đò Ngã Bảy. Căn gác được chắp vá bởi nhiều mảnh gỗ, to nhỏ kích thước khác nhau khi đứng trong nhà tôi vẫn bắt được nhiều tia sáng len theo các khe hở lọt vào nhà. Đôi khi tôi lê la ngồi dưới sàn vẫn hay ghé mắt nhìn xuống căn nhà phía dưới nơi chỉ đủ kê một bộ bàn ghế và một cái giường.

Căn gác ấy là một thế giới thật đặc biệt đối với tôi. Ở đó tôi có thể nghe được tiếng mưa rào trên mái tôn rất rõ, tiếng leng keng của chiếc chuông gió ngoài cửa sổ, tiếng người buôn bán nói chuyện râm ran dưới con ngõ hẹp. Tất cả những điều đó đã gợi cho tôi một ấn tượng sâu đậm về một góc đời khác biệt của phố thị Sài Gòn.

Chủ nhân căn gác là một thiếu nữ mười tám tuổi. Chị học trên tôi hai lớp. Thuở ấy tôi là học trò cưng của các thầy trong trường nên các chị lớp lớn hay tìm đến làm quen để thu thập tin tức về các thầy mà mình ái mộ. Mười sáu tuổi mà tôi vẫn ngu ngơ lắm, chỉ cần được hối lộ vài cục kẹo là tôi cứ hồn nhiên cầm thư “xin phép nghỉ học” của các chị nhờ giao cho thầy. Được vài lần thì tôi ăn một cái cốc vào đầu: “Ngố lắm nhóc à! Không được đưa thư giùm như thế nữa nghe.” Tôi ấm ức nhìn ba ông thầy trẻ cứ cười tủm tỉm mà vẫn chẳng hiểu tại sao.

Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười và thương thương cho các mối tình học trò ngu ngơ của các cô nữ sinh mới lớn.

Nói vậy, chẳng biết có ngu ngơ không. Bốn năm sau khi tôi ngồi trên căn gác gỗ ấy. Lúng túng, buồn thiu trước những giọt nước mắt của người thiếu nữ vẫn còn ôm mối tình câm không bao giờ tỏ. Tuổi hai mươi tôi tưởng mình đã lớn. Nhưng không, thế giới quanh tôi mù mịt những dấu chấm hỏi ngơ ngác mà có những điều đến ngay cả bây giờ tôi vẫn chưa giải thích được. Chỉ biết thở dài…

Cơn mưa chiều dai dẳng không dứt. Căn gác ọp ẹp lại càng buồn thêm vì một ngày mất điện. Chị đem tập nhạc, chọn bài Nỗi buồn gác trọ có tấm hình cô Phương Dung còn trẻ măng rồi hỏi tôi hát cho chị nghe. Tôi không quen hát bài này nên từ chối. Chị cầm lấy cây đàn và hát. Giọng nhỏ nhẹ, làn hơi yếu lẫn theo tiếng mưa tôi nghe tiếng được tiếng mất nhưng với tôi, sau cô ca sĩ Phương Dung, đó là bài hát Nỗi buồn gác trọ tôi được nghe và cảm thấy hay vô cùng.

Từ đó tôi bắt đầu để ý đến những căn gác nhỏ mỗi khi có dịp đặt chân đến. Giống như biểu tượng của sự chênh vênh, tạm bợ. Những căn gác đều nhỏ, chật chội, lỏng chỏng đồ đạc quanh nhà, đụng tay là bụi bám đấy vì cửa ngõ lúc nào cũng mở thông thống để hứng ánh sáng mặt trời và gió. Giữa trưa thò đầu qua cửa sổ là có thể gọi được một chén chè hay bất cứ món ăn nào của các hàng gánh trong ngõ. Nửa đêm thức giấc, nếu may mắn sẽ nghe được tiếng đàn tiếng hát của ai đó ở nhà bên. Còn rủi hơn là tiếng cự cãi ồn ào của của hàng xóm gần nhà. Gác nhỏ chẳng có gì riêng tư nhưng lại gần gũi như thế nên làm cho tôi phải nhớ hoài, phải mủi lòng mỗi khi nhắc đến.

Nói lan man hết chuyện rồi, bạn nghe chơi chứ đừng có cắc cớ hỏi lại tôi rằng: “Vậy chớ, có muốn sống đời gác trọ không?” để cho tôi khó trả lời lắm nghe. Không vậy thì sao tôi lại chọn cái tựa bài hát của hai ông nhạc sĩ Hoài Linh – Mạnh Phát cho entry này.

Buồn thấy mồ!

Nguyên Tú My

Nỗi buồn gác trọ

Nhạc sĩ: Hoài Linh – Mạnh Phát

Ca sĩ: Phương Dung

http://www.youtube.com/watch?v=0QWrG6CA61k

Read Full Post »

Giang hồ vặt

Photo: VietTien

 
Nồi cơm sôi thả đụn khói trên sân

Mẹ tóc trắng nghiêng vai ngồi thổi lửa

Ta bây giờ khác xa thuở trước

Thèm tô canh rau đắng mọc sau hè

Giang hồ vặt chỉ còn chút tình quê

Ngày ta đi hoa phượng phơi sắc đỏ

Mẹ tiễn ta chiều quê trời lộng gió

Cánh diều thô phơ phất cuối chân trời

Triền đê dài chiều bạc gió xa xôi

Áo nhuộm bùn nâu mẹ già hơn tuổi

Dáng khô gầy bóng tre sau núi

Đợi hương tàn thui thủi bóng đêm

Ta ôm mộng giang hồ chỉ thấy đời bạc bẽo thêm

Đi sớm về khuya còn trăng sao bầu bạn

Nửa đêm về khuya ngửa mặt tìm sao sáng

Ngôi sao mai kia mẹ còn thức chờ con

Chiều cuối năm ngồi quán cóc chờ cơm

Co gối đến tai đếm ngón chân dài thừa thãi

Bàn chân ngày xưa dẫm lên hoa cỏ dại

Nên giờ đây mãi lạc lối thị thành

Chuyến tàu cuối năm đánh thức bình minh

Đưa ta về chốn bình yên bên mẹ

Ngày đầu năm gã giang hồ đón giao thừa trễ

Vắt vẻo nằm đưa võng ngắm xuân sang

Nguyên Tú My



Read Full Post »