Feeds:
Posts
Comments

Archive for November, 2011

Mưa lá

Kết thúc mùa thu bao giờ cũng là những cơn mưa lá như có thể nhuộm được cả cái vạt sân mà một tháng trước đây còn mướt lên một màu xanh ngọc bích. Nắng không còn bị những tàn lá xanh che phủ nên cứ hồn nhiên tràn tia sáng rất trong xuống mặt người.

Vào những ngày cuối thu, trời đất cứ dùng dằng kiểu nửa ở, nửa đi như một cô gái đỏng đảnh, nên người cũng chẳng biết đâu để mà lường. Đã từ bỏ những chiếc áo khoác phong phanh từ mấy ngày trước vì vài cơn rét dài kéo đến. Trưa nay nhìn nắng thu vàng ấm áp lại lục đục lôi ra nào là khăn the áo mỏng để à ơi cùng một ngày thu muộn.

Trời ban chiều lãng đãng gió nhẹ. Thành phố được phủ lên một màu vàng nâu lá úa ấm áp thật dịu dàng. Không khí trở nên loãng hơn làm mềm đi những ưu tư, thấy lòng nguôi ngoai một nỗi bâng khuâng không gọi được tên. Hình như đó là hoài niệm, đó là lòng lưu luyến nhớ thương về những điều đã mất. Dường như ở vào tuổi này người ta thường tiếc nuối nhiều hơn là mơ ước. Như một đứa trẻ cứ chạy theo cánh diều bị gió cuốn đi trong chiều thầm ước mong bắt lại được con diều thơ ấu của mình. Một nỗi thất vọng trẻ thơ kèm theo niềm hy vọng níu lại cho mình cánh diều năm tháng đã vĩnh viễn đi qua cuộc đời. Và cũng thật lạ lùng, từ đó tôi lại tìm thấy một sự tương phản thật đáng yêu trong một trạng thái tách thoát êm đềm khi bước ra khỏi khoảng không gian bộn bề những điều khác biệt. Đã qua hơn hai mươi năm rồi mà vẫn thấy xa lạ từ khuôn mặt đến giọng nói, cách sống, ngày nắng đêm mưa… đến độ đôi khi tôi phải tự hỏi, có phải chính tôi đã là một quá khứ?

Ngả mình trên nền đất, mùi thơm thanh mảnh của những chiếc lá vừa lìa cành vẫn còn giữ cho mình một mùi hương rất mộc thấm đẫm vào cái khứu giác uỷ mị của tôi. Đã lâu rồi tôi không còn gặp lại những mùi hương như thế nữa, bởi đứa trẻ chân đất đầu trần của ngày thơ ấu đã bỏ tôi đi rất xa, để lại cho một mớ ký ức xưa cũ đến tội nghiệp. Đôi khi mệt phờ bởi những bon chen của người, tôi lại lọ mọ với cái blog ảo này tỉa tót vài cành cúc dại, nghe lại một khúc nhạc quen, hay cười mỉm chi với một thằng nhỏ… không quen nào đó đang cười rất vui với tôi từ một tấm hình lượm được trên mạng. Những điều nhỏ nhặt ấy đã giúp tôi đi qua những nỗi cô đơn buồn chán mà không cảm thấy mình đơn độc, giữ cho bàn chân không bị lạc lối bởi những con đường lạ trong cuộc hành trình còn lại của đời người. Để biết rằng hiện tại của ngày hôm nay sẽ là điều đáng yêu, đáng nhớ cho một ngày mai đang đến.

Tôi đã đi qua thêm một mùa thu nữa của đời người. Đón thu đến từ lá, rồi tiễn thu đi cũng từ lá. Khi tôi lắng nghe tiếng lá chạm vào nhau xao xác thì những câu hát của Từ Công Phụng lại trở về quẩn quanh tôi mãi, “Thoáng như chiếc lá vàng bay. Mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ…” Lời ca đẹp như thơ thoát ra từ giọng hát mênh mang của Tuấn Ngọc về một cuộc tình đã xa. Một mùa thu mưa rơi như nước mắt người tình “Lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi. Yêu nhau một thời, xa nhau một đời. Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi”.

Cúi xuống nhặt cho mình một chiếc lá khô cuối mùa có những đường gân gầy úa như sự tàn phá của thời gian lên đôi tay. Những chiếc lá thu hôm nay sẽ trôi về đâu, mùi hương lá thu sẽ phai đến nơi đâu. Tôi không biết được, chỉ thấy lòng dâng lên một nỗi niềm bâng khuâng về những giọt lệ của cuộc tình muộn màng đã lỡ hẹn cùng thu của nhạc sĩ họ Từ. Một bài hát tuyệt vời cùng một giọng hát tuyệt vời. Đó là một cái đẹp thầm lặng của cuộc đời đã trao mà tôi nhận được trong một chiều lá đổ như mưa…

Với đôi tay theo thời gian tôi còn

Một trời mây lang thang, một mình tôi lang thang…

Nguyên Tú My

Giọt lệ cho ngàn sau

Nhạc sĩ: Từ Công Phụng – Ca sĩ: Tuấn Ngọc

http://www.youtube.com/watch?v=egIr6cKYcCc&feature=related

Lối rêu xưa sẽ mờ dấu chân người
Người buồn cho mai sau, cuộc tình ta tan mau
Thoáng như chiếc là vàng bay
Mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ
Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau
Mưa trên nụ cười mưa trên tình người 
Lệ nào em sẽ khóc ngàn sau

Với đôi tay theo thời gian tôi còn
Một trời mây lang thang, một mình tôi lang thang
Lá vẫn rơi bên thềm vắng 
Từng thu qua, từng thu qua võ vàng
Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau
Mưa trên cuộc đời mưa như nghẹn lời
Lệ này em sẽ khóc ngàn sau …

Một mai khi xa nhau
Người cho tôi tạ lỗi
Dù kiếp sống đã rêu phong rồi
Giọt nước mắt xót xa
Nhỏ xuống trái tim khô một đời tôi tê tái

Lắng nghe muôn cung sầu hắt xuống đời
Một trời tôi thương đau, một trời em mưa mau
Sống buông xuôi theo ngày tháng
Từng thu qua vời trông theo đã mờ
Lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi
Yêu nhau một thời xa nhau một đời
Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi
Yêu nhau một thời xa nhau một đời
Lệ này em nhỏ xuống hồn tôị..

Read Full Post »

Hẫng

Photo: Hà Văn Đông

Những mong bầu bạn với người

Cùng ta thả nốt con diều ấu thơ

Về nơi có cánh chuồn xưa

Bay cao cho nắng ấm vừa đắng cay

Nụ hoa tím cả chân mây

Nâng niu một đoá trao tay tặng người

Ta thèm nghe gió ru hời

Thổi qua thơ dại thưở người với ta

Tóc thề chưa biết chua ngoa

Quả me xanh thế vẫn nghe ngọt ngào

Ôm đàn hát với trăng sao

Lênh đênh thuyền cũ đếm sao cuối trời

Chờ hương hoa nở cho vơi

Giấc dài mộng mị mơ thời ấu thơ

Chân trần đuổi gió đồng mơ

Cỏ may vương áo thêu tơ ngang trời

Xoè tay hứng giọt mưa rơi

Trượt chân nếm đủ ngọt bùi đắng cay

Cánh diều ai cắt đứt dây

Ta nghe hồn gió ruột cầy nỗi đau

Tiếng cười lạnh giữa đêm thâu

Phù du một giấc mộng sâu tan rồi

Ba mươi năm có gì vui

Nỡ sao thả nỗi tai ương cho đành

Chợ người đổi lấy cái tình

Bon chen đầy gánh tâm lành thì vơi

Ừ thôi, quẳng gánh rong chơi

Từ nay quên hết ngọt bùi…

Dửng dưng.

Nguyên Tú My

Read Full Post »

Thu phai…

Photo: Nguyễn Hữu Tuấn

Tôi thường đếm mùa thu bắt đầu từ những cơn mưa nhẹ rơi xuống giữa một ngày làm việc hay từ những chậu hoa cúc còn e ấp nụ xoè khi ghé ngang qua chợ vào buổi chiều. Thu đến rất nhẹ nhàng, kín đáo không như mùa hạ nồng nực ngày nóng, mùa đông gió rét buốt da.

Khi thu về cỏ hoa xôn xao đổi sắc. Màu lá trở nên tối dần theo một gam màu của đất và đến khi tất cả đã thấm đẫm một sắc vàng nâu sẽ là những cơn mưa lá rơi xuống lẫn trong âm thanh xào xạc của gió làm nên một khúc tình thu tuyệt vời.

Dường như trời đất cũng hiểu lòng nên đã trao tặng cho người miền Đông những ngày thu thật đẹp trước khi bước qua đông u ám.

Mùa thu tôi thích ra đường trong một chiếc áo khoác mỏng. Đi đâu cũng được, rong ruổi đôi chút trước khi bị những ngày đông giá rét buộc chân. Hình như đó là tâm trạng tiếc nuối khi biết những ngày nắng đẹp sẽ phai và mùa thu sẽ trở thành hoài niệm.

Lang thang trên mạng tôi đã bắt gặp được nhiều tình thu tha thiết như thế. Người yêu thu níu lấy những khoảnh khắc có được vào từng khung hình, bài thơ, nốt nhạc… Họ không muốn cảm xúc bị chết mòn bởi những bộn bề cơm áo, mờ mịt khi trí nhớ bị bào mòn bởi sự khắc nghiệt của tuổi tác.

Như bức hình trên, bạn nhìn thấy một băng ghế gỗ nằm dưới bóng cây vàng úa. Cả khung hình chìm trong một gam màu mộc duy nhất, ngay cả đám cây cỏ xanh xanh bên đường cũng được nhuộm lên một sắc màu vàng sẫm của nắng thu. Con đường không có một bóng người, vắng hút vào thinh lặng. Dường như tất cả đã tan đi, lẫn vào phía nền thu đậm lá ở phía sau.

Trừ chiếc ghế gỗ nâu. Cô độc. Lặng lẽ.

Tôi tự hỏi, con đường nhỏ dẫn ngang kia đã đưa bao nhiêu bước chân người đi qua, ngồi lại trên băng ghế này, rồi ngẩn ngơ mang cả màu lá vàng ấy vào trong từng nỗi nhớ của cuộc đời.

Có thể chẳng phải vô tình mà tác giả đã ghi chú một câu rất ngắn cho tấm hình này, “Thu còn đây, người đi rồi”. Người đã đến và đã đi. Thu đến và dừng lại. Sự dừng chân chẳng kéo dài là bao như những cuộc gặp gỡ quá ngắn ngủi nên cứ bùi ngùi lúc chia tay. Xa rồi mà vẫn thấy hương hoa lẩn khuất trong từng nỗi nhớ.

Lộ trình cuộc đời thường có lắm gian truân. Trừ những cuộc gặp gỡ cay nghiệt như một định mệnh không tránh được đã làm cho nỗi đau đi đến tận cùng của cạn kiệt niềm tin. Đó là lúc đuối sức bởi cuộc hành trình đơn độc đi tìm một mạch giếng trong veo trên cánh đồng khô hạn lòng người. Thì thu ơi, có ai chung thủy đợi người đến ghé chân nghỉ ngơi như chiếc ghế gỗ đơn côi ở dưới gốc cây kia.

Chỉ còn một tháng nữa là Đông về. Nằng sẽ phai, những chiếc lá ẩm mục sẽ ra đi nhưng tôi tin khoảnh khắc trong bức hình này sẽ còn mãi mãi. Để rồi thu sẽ trở về…

Tạm biệt mùa thu…

Nguyên Tú My

Chiếc lá thu phai

Nhạc sĩ: Trịnh Công Sơn – Ca sĩ: Quang Dũng – Trần Thu Hà

http://www.youtube.com/watch?v=uNiEkE_Gulo

Read Full Post »

Thu vàng

Beautiful autumn scenery

Thành phố mùa thu dẫn theo những cơn mưa nhỏ dịu dàng chợt đến, chợt đi. Có những sáng ngủ dậy nhìn ra mặt đường loang loáng nước tưởng như có mưa về giữa khuya, Nhưng không, đó là sương rơi vào đêm nên làm cả buổi sớm ầm lên một tiết thu lành lạnh.

Tôi thường có những buổi sáng đi trong sương khi thành phố chưa có mặt trời. Ngày của mùa thu bắt đầu bằng những đêm dài ngày ngắn dù rằng cây kim chỉ giờ trên chiếc đồng hồ đã được lui lại một nấc cũng không đủ cho ngày thu kéo dài hơn được nữa. Thời gian rời rạc rơi theo những chiếc lá vàng đang úa lìa cành.

Tôi thu nhận vào tâm thức những hình ảnh đẹp nhất của một nơi có đủ thời tiết bốn mùa bằng tất cả giác quan có được. Màu sắc của lá, hương vị của hoa và âm thanh xào xạc của gió đùa trên lá khô làm nên một tiết tấu riêng biệt chỉ có mùa thu mới kết nên được thanh âm tuyệt vời ấy.

Đến cả nắng thu cũng lạ hơn những ngày nắng trong các mùa khác. Có ngày gió hiu hiu, nắng hanh hanh. Có ngày lại nồng gắt, vàng rực lên theo đám lá vàng đong dưa trên chòm cây cao ngoài phố.

Mùa thu đã về trên thành phố. Bao giờ cũng thế tôi nghe có chút xôn xao đón chờ mùa đến, cùng với nỗi nhớ khi mùa đi như mong bạn bè thân thiết, như tiễn tri kỷ lâu năm. Trong mối tâm tình yêu mến ấy, mùa thu dường như đã trở thành một hợp nhập thân thuộc trong miền ký ức.

Nói đến đây bỗng nhiên lại nhớ đến điệu Valse dìu dặt trong một bài hát rất xưa cùa Cung Tiến. Thu vàng, đã được tác giả đề tặng Hà nội những ngày ấu thơ. Bài hát đầu tay được Cung Tiến viết vào năm 1953 khi ông còn rất trẻ. Cậu thiếu niên trung học Hà nội đã ghi lại một mùa thu có lá vàng rơi, có mây vương trong chiều để cho lòng người bâng khuâng từng bước lang thang trên hè phố. Mùa thu Hà Nội càng thêm se sắt nhớ thương hơn nữa đến khi đất nước chia lìa, Thu vàng trở thành nỗi niềm của những người Hà nội ở phương xa thương nhớ về cảnh xưa chốn cũ.

Sau năm 1954, khi Cung Tiến vào Sài Gòn. Thu vàng vẫn bàng bạc một chất thu Hà Nội đã được nhiều ca sĩ hát thành công như Tâm Vấn, Mai Hương… Nhưng đến khi Thanh Lan hát Thu vàng với chất giọng dễ thương cùng với khuôn mặt xinh xắn của cô, người ta lại tìm thấy đâu đó có một Thu vàng rất Sài Gòn trên những con đường lá me của tuổi học trò như Duy Tân, Nguyễn Du…

Sài Gòn vào thu của những tháng cuối năm trời lạnh hơn, cây bớt xanh hơn và lá vàng rơi nhiều hơn. Nhiều khi vào những ngày thu trời gió tôi thích một mình lang thang qua các con đường có hàng me đan lá để được ngắm những trận mưa lá vàng rơi. Một ngày thu Sài Gòn sẽ còn đẹp hơn nữa khi bạn bắt gặp được vài cô nữ sinh đi học sớm điệu đà khoác thêm chiếc áo len màu tô điểm cho sắc thu Sài Gòn thêm duyên dáng.

Mùa thu Sài Gòn có chút thiệt thòi vì không khởi sắc rõ nét, chỉ là một chút len lén trên sắc lá, một chút duyên thầm trên áo hoa thôi. Nhưng với cái tình của người Sài Gòn tinh tế với đôi chút lãng mạn, mủa thu Sài Gòn vẫn được trông ngóng đón chờ như một nỗi mênh mông hoài niệm…

Chiều nay, ngồi nơi đây tưởng nhớ về một mùa thu ờ nơi xa thấy lòng nặng nỗi tiếc nuối ngậm ngùi. Không biết vì thương nhớ Sài Gòn hay thương nhớ một quãng đời tuổi trẻ đã trôi qua không bao giờ trở lại…

Em ra đi mùa thu.

Mùa thu không trở lại…

Nguyên Tú My

Thu vàng

Nhạc sĩ: Cung Tiến – Ca sĩ: Thanh Lan 

http://www.youtube.com/watch?v=Ec-Je1OT3G0

Mùa thu không trở lại

Nhạc sĩ: Phạm Trọng Cầu – Ca sĩ: Mai Hương 

http://www.youtube.com/watch?v=hHNCE3xAi9k

Read Full Post »

Gửi theo sương khói

Tranh: Nguyễn Hùng Sơn

 
 
Những căn nhà mái nâu cao thấp
Những dốc phố ngõ xám quanh co
Sương mù thả lưng chừng con dốc
Theo bóng mưa về giữa giấc trưa
 
Những bàn tay nắm chặt rồi buông
Đuôi mắt reo vui lại chợt buồn
Mùa đông này hoa quỳ nở muộn
Thương sắc vàng theo gió vấn vương
 
Bầy sẻ nâu hót thầm trong sương
Hàng thông cao soi bóng bên đường
Mắt lá xanh nép bên thềm đá
Giật mình rơi nụ hôn giọt sương
 
Tà áo tím đi về nhung nhớ
Ta ngập ngừng đợi dáng tiều thư
Em đi qua hồn thơ mở cửa
Biết lòng mình có lúc sa mưa
Nguyên Tú My

Read Full Post »

Dạ cổ hoài lang

 

Ngồi nán lại đây bên hiên nhà

Mênh mang con nước chở phù sa

Câu hò đưa mái thuyền qua chợ

Dạ khúc hoài lang lỗi nhịp ca

Tại em không còn tuổi mười ba

Tại anh đã là kẻ xa nhà

Chưa kịp tròn trăng tình đã khuyết

Đèn ai cô lẻ bến sông xa

Ba mươi năm lẻ lỡ tình ta

Gặp nhau mưa ướt mắt nhạt nhòa

Em dầm tay mái buồn ngấn nước

Ta kẻ qua sông lỡ chuyến phà

Thương hồ quá bến cạn phù sa

Bán buôn chữ nghĩa nợ thi ca

Rạ rơm thổi rát lòng xa xứ

Bìm bịp kêu vang nỗi nhớ nhà

Ngồi đây gắn lại mảnh bôn ba

Buộc chiếc thuyền xưa neo bến nhà

Ngửi hương rạ đẫm mùi lúa mới

Mới hay bùn đã nở ra hoa

Ta nợ tình em chuyến đò qua

Một nửa đi xa, nửa gửi nhà

Chim vịt kêu chiều câu lẻ bạn

Còn thương khúc dạ cổ hoài lang

Nguyên Tú My


Read Full Post »