Feeds:
Posts
Comments

Archive for October, 2012

Tình thu

Bao giờ cũng thế, không thể nào tôi nhận ra được khoảnh khắc chuyển mùa từ hạ sang thu. Chỉ đến khi nào vô tình ngước mắt nhìn lên vòm cây hay có một chiếc lá vàng nào đó vô tình bay vèo ngang qua mặt thì mới ngỡ ngàng nhủ thầm: “Mùa thu đến rồi đó!”

Không giống như phút giao mùa từ xuân qua hạ có ngày trời đột ngột nóng hay từ thu qua đông bỗng dưng tuyết rơi tơi tả vào cuối tháng Mười. Có lẽ thu đến từ thàng Chín khi ánh nắng gay gắt của mùa hè đã dịu dần, khi người lớn đã thôi tơ tưởng về cái dư âm váng vất của mùa hè rong chơi mà hối thúc lũ trẻ con trở về với khuôn phép của trường lớp sách vở. Đó là lúc chớm thu rồi mà đâu có hay. Vì thu đến rất nhẹ nhàng âm thầm len lách vào từng chòm cây, kẽ lá. Chờ một chút gió thoảng qua, một chút lạnh ngấm vào. Ngày qua ngày chiếc lá xanh tươi kia chuyển qua màu vàng thẫm. Đợi vào lúc ta lơ đãng nhất thì thu bừng lên khoe sắc.

Cái sắc màu rực rỡ mà lại rất đằm thắm ấy khiến cho kẻ thờ ơ nhất cũng phải chạnh lòng. Trời đất như được nhuộm cả một màu thu lộng lẫy. Đỏ thì đỏ rực. Vàng thì vàng sáng. Nâu thì nâu thẫm. Màu sắc hòa lẫn vào nhau chông chênh cả lòng người. Ngay đến cả nắng thu cũng đậm đà hơn tất cả các mùa khác trong năm. Có lẽ màu lá thu hân hoan quá nên vạn vật đất trời cứ hoe hoe vàng cả lên như chẳng có một ranh giới nào giữa trời và đất.

Người ta bảo màu vàng là màu vương giả thì tôi cũng thấy vương hậu của mùa thu chính là hoa cúc vàng. Cơ man là cúc trải đầy trên lối đi, trước cửa nhà, trong phố chợ hay dịu dàng nghiêng mình trong chiếc bình xinh xinh mà chủ nhân đã tự đem về để tặng chính mình trước khi màu xám bạc của những ngày đông kéo về che phủ.

Tôi đặt bình hoa cúc bên khung cửa, hương thơm dịu dịu hình như còn có cả vị ngọt lan ra từ những cánh hoa vàng mỏng mảnh. Ngoài khung cửa kia lũ chim đậu trên cành cao có lẽ vẫn còn luyến tiếc cảnh đẹp đất trời nên chúng cũng chưa vội bay về phương Nam trốn lạnh. Vì thu vẫn còn đây, cây lá vẫn còn đầy để chúng được tung tăng bay nhẩy trong vườn thu mà ca hát líu lo. Từ chiếc máy hát tôi nghe văng vẳng lời gọi của một mùa thu xa xưa “Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại…”. Giọng hát Mai Hương trong veo như những ký ức của ngày xưa về những mùa thu ở một nơi xa lắm. Nhớ về những chiếc lá me mỏng mảnh bay bay trong mưa vào những chiều tan học, nhớ cành hoa cúc vàng yếu ớt rũ trên balcon nhà ai khiến người đi ngang cứ phải ngước mắt lên ngắm nhìn. Ngày ấy hồn thu tha thiết nhưng lại quá đỗi dịu dàng

“Đếm lá uá sầu lên, bao giờ cho tôi quên…”

Không quên được đâu những lần gặp gỡ mùa thu. Nhớ đến lần đầu khi bắt gặp mùa thu ở mìền Đông có lẽ đã đến hai mươi năm. Nhớ mãi cảm giác hân hoan đến lạ lùng trước cảnh thu đẹp tuyệt vời. Chưa có một mùa nào trong năm thấm đẫm đầy màu sắc vừa xôn xao, vừa buồn bã như thế. Trời đất như nhất loạt hẹn hò nhau trao tặng cho đời một món quà cuối cùng trước khi đi vào miền tàn tạ của ngày đông. Thiên nhiên đã chọn cho mình một cái chết kiêu ngạo đến lạ lùng mà thật chung tình trọn nghĩa với con người.

Ngắm thu để rồi ngẫm lại chuyện của cuộc đời. Sự tẻ nhạt bội bạc có đáng để sánh với chiếc lá thu vàng óng ở trên cao kia không? Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi mình câu hỏi này: “Có đáng không?” khi phải đối diện với những bon chen vật vã của người đời.

“Có đáng không?” khi từng đời người rồi cũng sẽ qua nhanh như chiếc lá thu mỏng mảnh. Có gì có thể tồn tại mãi được đâu mà cứ sống nghiệt ngã thế để làm đau lòng nhau?

“Có đáng không?” Câu hỏi vỡ vụn, tan nát trong lòng.

Bởi thế mùa thu thì đẹp lắm nhưng buồn, bạn ạ.

Nguyên Tú My

Mùa thu không trở lại

Nhạc sĩ: Phạm Trọng Cầu – Ca sĩ: Mai Hương

http://www.youtube.com/watch?v=hHNCE3xAi9k

Advertisements

Read Full Post »

Hoa sóng

Khi nỗi mong chờ đã mòn mỏi trong mưa
Khi hương sắc không đắm say như cũ
Chẳng riêng gì hoa rơi khép nụ
Tình yêu rồi cũng sẽ nhạt phai
 
Khi mưa rơi hoài như lệ nhỏ mi ai
Vỡ chạm bờ môi mà sao mặn chát
Nỗi buồn sắt se sóng đẩy lên bờ cát
Sóng đi rồi còn lại dấu chân hoang
 
Là khi bờ đá tan thành vụn cát vàng
Đám rong rêu úp mặt buồn thao thức
Không còn hát câu ru mưa tình tự
Sóng tan rồi người đi mãi xa xôi
 
Người đàn bà đứng lặng giữa chiều rơi
Nước mắt chảy trong đêm làm thành mưa rơi xuống
Biển dâng cao sóng ôm chân bạc nước
Thành tiếng thở dài của biển lắm đa đoan
 
Em chỉ là người đàn bà nhặt hoa sóng vỡ tan…
 
Nguyên Tú My

Read Full Post »

Bình yên

Mùa hè tôi đã đi qua những cánh đồng rất xanh

những con phố rất đông mà lòng lại bình yên êm ả

Bò lại sau lưng phù hoa rộn rã

tường như chưa bao giờ biết rời rã tan hoang

 

Con đường tôi đi qua có những ô cửa gỗ màu rượu vang

Nắng rất trong, hướng dương vàng như mật

Tôi nghe tiếng lũ trẻ con cười vui trong nắng

trên bải cỏ mềm trời lộng gió thênh thang

 

Tôi muốn như đứa trẻ được ngả lưng trên đám cỏ hoang

Đặt gót chân dầy tháng năm giờ đã mỏi

Tựa nỗi cô đơn vào gốc cây sồi vững chãi

Tóc hoá thành cánh đồng màu hạt dẻ sắc nâu

 

Điều gì đó đã gắn tôi với cuộc đời quá đậm sâu

phải chăng niềm vui hôm nay không còn những khổ đau ngày cũ?

Cánh hoa oải hương đẹp như dấu phẩy trong bài thơ mong chữ

Trái tim lỡ yêu nên nặng nợ những chuyến đi

 

Tôi trở về thành phố mang dấu vết chim di

Đêm bão qua cụm hoa tàn đến tội

Hoa chở trăng tìm nhau trong đêm tối

Mây lãng du về trăng lại sáng vườn khuya

 

Hoa ngâu trong vườn lặng lẽ đón trăng về…

 

Nguyên Tú My

 

Chiếc lá thu phai

Nhạc: Trịnh Công Sơn – Ca sĩ: Quang Dũng – Mỹ Linh

http://www.youtube.com/watch?v=RWAaI4N9uJM

Read Full Post »

Hạ tím

 Photo: Bethanie Minor

 
Chuyến tàu khuya rung gọi người đi
Chở vào đêm đầy buồn vui xao xác
Mắt đom đóm lập lòe như sao lạ
Trên bầu trời lặng gió Lyon
 
Quê em ở xa cách một đại dương
Cuốn sách học ngày nào đã từng đưa em đến
Câu thơ
Nụ hôn chia tay dưới vầng trăng tiễn biệt
Cung Trầm Tưởng ơi, sao cứ viết thơ buồn
 
Đêm tối đen, đêm che kín trăng non
Ngọn đèn vàng mờ dần qua ô cửa
Giấc mộng tuổi thơ đang trở về rất rõ
Theo con tàu ký ức rong ruỗi cả mùa hè
 
Bà cụ áo đen ở Provence không bước ra từ quyển sách kia
Cuốn Cours de Langue Françaises
Có lẽ giờ đã thành tro bụi
Hay may mắn hơn đang nằm sâu trong kẹt tủ
Chữ ký vụng về màu mực tím ố hoen chưa?
 
Màu Lavender, cánh đồng hoa mơ ước của tuổi thơ
Mùi hương nước hoa em thấm dầy trên gốì
Điều em mơ đến bây giờ mới tới
Em không màng đâu những cơn lốc thị thành
 
Trên phố kia người qua lại rất đông
Em nhìn thấy mình trong tấm gương soi ngoài cửa tiệm
Ngưòi thiếu phụ sau lớp phấn son trang điểm
Là một màu hoa tím buồn rưng rưng
 
Chuyến tàu đi xuyên qua cánh đồng xanh
Từng vạt hướng dương vàng đổ trên làn cỏ dại
Chiếc cối xay gió cứ đưa vòng quay mãi
Mùa hè trôi qua…
Chỉ còn lại trang thơ.
 
Nguyên Tú My
 
Tiễn em
Thơ: Cung Trầm Tưởng – Nhạc: Phạm Duy
Ca sĩ: Tuấn Ngọc
http://www.youtube.com/watch?v=W3oenRKIDVU
 
Dans le soleil et dans le vent
Singer: Anna Mouskouri
http://www.youtube.com/watch?v=PyiQU97PR8E
 

 Photo: Andreas Karellas

 

Read Full Post »