Feeds:
Posts
Comments

Archive for February, 2013

Tiếng xuân

sparrow

Tuyết tan. Cái lạnh vẫn âm thầm phủ đều trên những con đường đầy gió. Quanh những ngách. phố thiếu bóng người qua lại thong dong tản bộ trên đường. Trời lạnh và gió làm người ta ngại ngùng biết bao khi bước chân ra đường. Thực sự đông chưa qua. Cành cây lá khô vẫn chưa hé được chút mầm xuân vậy mà một sớm chiều về chợt thoáng bàng hoàng khi nghe tiếng chim hót réo rắt trên đầu ngọn cây.

 

Trên những cành khô trơ lá chim ở đâu kéo về đậu đầy kín cả trăm con lố nhố đốm tròn y như cành khô kia vừa ra trái giữa mùa đông vậy. Và chúng hót. Réo rắt, đồng nhịp, làm thành một dàn đồng ca tuyệt vời khiến người có đang ủ dột vì trời đông thiếu vắng sắc xuân cũng thấy lòng rộn ràng theo tiếng xuân đang đến.

 

sparrowsThiên nhiên diệu kỳ quá nó không gần gũi con người bằng những cái nắm tay, những lời nói, xúc cảm vồ vập… Thiên nhiên đến với người đơn sơ, bình lặng khi người biết mở lòng chân tình đón nhận nó. Và từ đấy, những tiếng chim hót ban mai, những đoá hoa chớm nụ, những góc phố hoàng hôn, những rặng cây rì rầm chia sẻ cùng người nỗi hư hao, niềm hạnh phúc của đời sống.

 

Trước đây vì yêu tiếng chim hót nên trong nhà tôi cũng có một đôi chim màu xanh biếc. Thỉnh thoảng tôi đóng kín cửa nhà rồi mở cửa lồng cho chúng tự do bay nhảy đôi chút. Khi ấy chúng cất tiếng hót, âm điệu réo rắt vui tươi khác hẳn khi bị nhốt ở trong lồng. Một buổi trưa mùa xuân tôi đem chiếc lồng chim ra sân mở cửa lồng. Đôi chim tung cánh bay lên ngọn cây hoa mận trắng hót réo rắt một hồi rồi bay đi mất. Tôi dõi nhìn theo cho đến khi đôi chim chỉ còn là đốm màu xanh nhạt dần sau rặng cây cao.

 

Tôi vẫn mở cửa lồng đặt thức ăn nước uống vào đó chờ đôi chim trở về nhưng không bao giờ tôi thấy chúng trở lại nữa chỉ có lũ chim se sẻ quen bén bóng người chui vào phá phách tỉa lông rỉa nước. Qua hết mùa hạ tôi cất chiếc lồng chim đi lòng thầm mong đôi chim tìm được nơi trú ẩn ấm áp bình yên.

 

Trong một thoáng hoàng hôn chênh chếch nắng chiều tôi mon men lại gần bụi cây gắng đừng làm động đến bầy chim đang hót trên cao vì tò mò muốn xem cây đã ra nụ xuân chưa. Loại hoa Forsythia này sẽ ra hoa khi trời bắt đầu ấm. Thường là vào tháng Tư là hoa vàng nở chi chít đầy cành trong vài tuần rồi thay lên lớp lá xanh mới cho đến thu sẽ tàn. Ở miền Đông người ta hay trồng Forsythia quanh nhà làm thành một hàng rào thiên nhiên. Đến mùa hoa nở màu vàng rực rỡ của nó cứ cuốn lấy bước chân khách bộ hành. Ấm áp lạ kỳ…

 

Tôi đã tím thấy vài nụ mầm chơm chớm từ các kẽ lá nhú ra rồi đấy. Thế là một mùa hoa vàng sắp đến. Miền Đông lại sắp vào xuân rồi bạn ạ!

 

Nguyên Tú My

Advertisements

Read Full Post »

hoa dao

Nôn nao chờ tết từ đêm rằm tháng Chạp, mở cửa là nhìn thấy ánh trăng tròn vằng vặc trên bầu trời cao. Thế mà hôm nay mới mùng Ba đã cảm thấy tết phai đi nhiều.

 

Những năm tháng thơ ấu tôi luôn xôn xao chờ tết vì sự quyến rũ của những bao lì xì đỏ chói và muôn vàn sắc màu hoa tết. Ngày tết tôi thường đi dạo quanh trong xóm để ngắm hoa tết trong sân nhà người. Hoa tết ngày ấy khá đơn giản khó tìm ra được những chậu hoa cầu kỳ to đẹp, bề thế như hoa tết bây giờ. Sài gòn vẫn còn nếp sống giản dị chưa đỏi hỏi sự mới lạ cầu kỳ nên hoa cỏ cũng chỉ quanh quẩn là cúc, mồng gà, thược dược, sao nhái… Nhà nào có sân có vườn ươm được cội mai vàng nở hoa đúng ngày tết thì cả xóm tấm tắc ghé xem. Nhà tôi có cội mai rất to, hoa đẹp nở chi chít đầy cành nhưng không vao giờ ba tôi cho cắt nhánh đem chưng bình cả.

 

Hoa tết chưng nhà thường là cúc vàng được cắm cầu kỳ với lá thủy trúc chưng trong chậu thủy tinh trong suốt màu hổ phách. Tôi thích lối cắm hoa kiểu Nhật, thanh mảnh và nghệ thuật chứ không phải như kiểu của anh nhà giàu lắm tiền sẵn bạc cứ ôm một bó to đùng nhét cho đầy bình rồi bào là đẹp. Có lẽ đó là tâm lý bị ám ảnh bởi một thời thiếu thốn nên thấy gì thừa mứa hoang phí lại không chịu được. Mà đúng vậy, một thời Sài Gòn chênh chao bởi thời cuộc, hoa lá là những thứ quá xa xỉ so với khoai độn, rau muống nên những người con gái Sài Gòn sống giữa hai thời cuộc như thế hệ của chị tôi vẫn tự tìm cách giữ riêng cho mình một nề nếp, phong cách của những người trí thức Sài Gòn lạc thời, lạc vận.

 

Các cô gái Sài Gòn yêu gì hơn hoa trong ngày tết. Thế nên hoa tươi không có thì các cô làm hoa giả thay thế vậy. Tôi nhớ bụi Lavender tím ngắt chưng ở góc phòng đã làm nhiều người trầm trồ vì đẹp như thật. Vạt hoa cánh bướm đủ màu rũ cánh trên chiếc tủ kiếng có hai con búp bê biết đi cao bằng tôi mà anh cả đã kỳ công vác từ Mỹ về cho em gái. Giàn hoa bìm bìm tím thả rơi những cánh lá mỏng mảnh bám trên tường… Vào những ngày nắng, những đêm trăng tôi nằm trên ghế salon nhìn qua khung cửa kính rộng ngắm ánh sáng chập chờn qua kẽ lá làm thành những đốm sáng lung lình huyền diệu vờn lên tường. Đôi khi tôi ngủ thiếp đi trong cảm giác thanh thản nhẹ nhàng giữa thế gìới hoa cỏ nhỏ bé của gian phòng khách ngày xưa ấy.

 

Bây giờ nhắc lại không biết chị tôi có còn nhớ đến những bụi hoa ngày cũ ấy không nhưng tôi biết chắc chắn không thể nào chị quên được cành hoa anh đào rất to của một người đã cất công tự lái xe từ Đà Lạt đem về tặng chị trước ngày ba mươi tết. Sống ở Sài Gòn chỉ nhìn thấy hoa mai là chính nên cành đào Đà Lạt chi chít đầy những nụ hoa hồng thắm với lớp lá xanh non mềm mại như đem cả hương sắc của một trời phố núi về thành đã mê hoặc tôi ngay từ phút đầu tiên. Và dĩ nhiên chủ nhân của nó cũng dễ dàng chiếm được cảm tình của tôi bằng một gói kẹo thật to đi kèm sau đó!

 

Cành hoa đào ấy vẫn ở lại trong góc phòng từ mùa tết năm ấy. Tôi lớn lên lại thay chị làm những cánh hoa đào giả gắn lên cây mỗi lần tết đến. Khách đến nhà tôi thường hay đùa, cành đào nhà tôi nở hoa suốt năm. Riêng tôi mỗi khi nhìn đến cành đào tôi như bắt gặp đâu đó đôi má ửng hồng như con gái Đà Lạt của chị trên những cánh hoa đào của một mùa xuân năm nào. Những cánh hoa e ấp thơ ngây và dịu dàng quá đỗi.

 

Một mùa xuân nữa đang đi qua các cô gái Sài Gòn có còn nhớ gì về một thời cỏ hoa ngày ấy hay không?

 

Nguyên Tú My

Read Full Post »

Tết xưa

tết

Đấy là khi mẹ xếp bộ mũ áo vàng mã lên bàn thờ rồi cẩn thận thả con cá chép sống vào chiếc chậu nhỏ để tiễn ông Công, ông Táo về trời thì từ đó đã thấy hơi hướm Tết đang về rất gần rồi đó.

 Những ngày này rảo bước quanh xóm nhìn bếp nhà ai cũng bận rộn chuẩn bị các món ngon ngày tết. Nhà nghèo mấy cũng phải có được đòn bánh tét, gói mứt dừa, nồi thịt kho, dưa hành dưa món để đón tết. Hàng xóm cạnh nhà đông con gái, các cô rất khéo tay nên ngày tết là dịp để trổ tài bếp núc, mỗi khi biết ở đâu có hàng tết ngon và rẻ lại tíu tít gọi qua nhà tôi rủ đi mua sắm rồi về nhà lại tất bật vào bếp nấu nấu nướng nướng y như bị… Tết đầy!

 Mái bếp nhà tôi rất rộng tiện lợi cho việc phơi nắng rau củ. Hàng xóm thường đem qua gửi nhờ khay mứt vừa sên đường xong hay nong củ kiệu, bó dưa hành. Tôi nhớ ngày xưa mỗi khi muối dưa cải mẹ tôi luôn đem phơi nắng cho dưa muối được giòn. Ở xứ tôi mùa tết cũng là mùa đông nên chẳng bao giờ tôi phơi dưa cả. Thế mà hũ dưa tôi muối chỉ cần ba ngày là nhai giòn rụm và chua sái quai hàm!

 Ẩm thực dân ta tinh tế lắm. Các món dưa cải, kiệu muối chua, dưa món ăn kèm với bánh chưng, thịt kho béo ngậy sẽ làm tăng rất nhiều hương vị của món ăn ngày tết.

 Nhớ thời ông tôi còn sống, sau 23 Tết mẹ tôi đã lo sửa soạn gạo nếp, đậu xanh chất đầy kệ để gói bánh chưng. Trong nhà tôi việc gói bánh luôn do đàn ông đảm nhận, sau này tôi mới biết gói bánh cần phải cứng tay buộc lạt bánh mới vuông chắc. Phụ nữ tay chân ẻo lả nên chỉ chạy vòng ngoài đãi đậu, lau lá… Riêng việc chẻ lạt phải chờ đến ông tôi mới xong việc. Bây giờ trong đầu tôi vẫn rõ như in hình ảnh ông nội râu tóc bạc phơ ngồi trên tấm ván trong nhà bếp tỉ mỉ chẻ từng cọng lạt mỏng tanh trắng muốt xếp đầy quanh người. Thỉnh thoảng ông ngừng tay châm điếu, hít sâu một hơi thuốc lào rồi nhả ra những vụm khói tròn để cho tôi lấy tay đập vỡ.

 Khi ông mất nhà tôi ngưng gói bánh chưng ngày tết dể đến vài năm. Tuổi tác lớn dần tôi mới nghiệm ra rằng đời sống người già thì quá mong manh nhưng lại chính là mối dây bền chặt trong quan hệ gia đình. Tôi không còn trong tuổi bé bỏng vô tư suốt ngày bám áo ông ăn dụ mứt kẹo nên tôi hiểu ba tôi, bác tôi, chú tôi đã chao đảo đau đớn như thế nào sau ngày ông mất. Dù không muốn nghĩ đến nhưng trong lòng tôi vẫn luôn có một nỗi lo sợ ngấm ngầm trước những mất mát sẽ xảy ra trong gia đình. Khi ấy biết đổi bao nhiêu thương nhớ cho vừa những nguôi ngoai để mà sống tiếp?

 Nhắc lại chuyện cũ đôi khi ngỡ như mới đâu đây vẫn còn là con bé con đêm ba mươi tết ngồi chong mắt chống cơn buồn ngủ chờ chị may xong chiếc áo dài tơ hồng đầu tiên trong đời. Nôn nao chờ sáng mồng Một mặc chiếc áo mới còn thơm mùi vải cùng cô bạn hàng xóm cũng xúng xính trong chiếc áo gấm xanh dắt tay nhau đi… vòng vòng quanh xóm! Mỏi chán chê hai đứa rủ nhau leo lên cái chòi canh bỏ hoang, bắc chước người lớn ngồi khem khép tà áo dài rồi… gân cổ “gào” lên từ bản nhạc xuân này đến bản nhạc xuân kia.

 Giữa khoảng nắng gió lùa nhau ở ven đường hai đứa trẻ ăm ắp niềm vui hồn nhiên rất đỗi thiên thần về một tà áo mới, về một mùa xuân duyên dáng yên bình.

 Xin cho em một chiếc áo dài

Cho em đi mùa xuân tới rồi…

 Sau này nghe lại Tuổi mộng mơ, Tuổi ngọc… mà lòng thầm phục ông nhạc sĩ Phạm Duy quả là tài. Nói chuyện bạn bảo, có gì đâu khó thì từ cô con gái rượu Thái Hiền đấy thôi. Tôi lại không nghĩ đơn giản vậy. Phải là người sâu sắc tinh tế lắm mới nhận ra được những mơ ước thầm kín của các cô bé mới lớn chính xác đến vậy để viết nên dòng nhạc Nữ ca dành cho tuổi mới lớn thật tuyệt vời.

 Dù biết cái thưở xôn xao thơ ngây ấy không còn nữa nhưng cái tết của ký ức vẫn cứ đến khi nhìn lên quyển lịch Tây mà nhẩm đếm lùi dần từng ngày Ta đến khi bật ra một tiếng Tết quen thuộc và cũng rất xa xôi này. Âm vang ấy có gì mà níu kéo đến vậy? Điều đó có gọi là cội rễ của riêng mình hay không? Mà thôi đừng tự vấn mình nữa vì Tết đang đến rất gần rồi đó. Cầu mong một năm mới an lành đến với mọi nhà.

Chúc mừng năm mới. 

 

Nguyên Tú My

Cánh thiệp đầu xuân

Nhạc sĩ: Minh Kỳ-Lê Dinh .

Ca sĩ: Như Quỳnh

Read Full Post »