Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Tản văn’ Category

Tình thu

Bao giờ cũng thế, không thể nào tôi nhận ra được khoảnh khắc chuyển mùa từ hạ sang thu. Chỉ đến khi nào vô tình ngước mắt nhìn lên vòm cây hay có một chiếc lá vàng nào đó vô tình bay vèo ngang qua mặt thì mới ngỡ ngàng nhủ thầm: “Mùa thu đến rồi đó!”

Không giống như phút giao mùa từ xuân qua hạ có ngày trời đột ngột nóng hay từ thu qua đông bỗng dưng tuyết rơi tơi tả vào cuối tháng Mười. Có lẽ thu đến từ thàng Chín khi ánh nắng gay gắt của mùa hè đã dịu dần, khi người lớn đã thôi tơ tưởng về cái dư âm váng vất của mùa hè rong chơi mà hối thúc lũ trẻ con trở về với khuôn phép của trường lớp sách vở. Đó là lúc chớm thu rồi mà đâu có hay. Vì thu đến rất nhẹ nhàng âm thầm len lách vào từng chòm cây, kẽ lá. Chờ một chút gió thoảng qua, một chút lạnh ngấm vào. Ngày qua ngày chiếc lá xanh tươi kia chuyển qua màu vàng thẫm. Đợi vào lúc ta lơ đãng nhất thì thu bừng lên khoe sắc.

Cái sắc màu rực rỡ mà lại rất đằm thắm ấy khiến cho kẻ thờ ơ nhất cũng phải chạnh lòng. Trời đất như được nhuộm cả một màu thu lộng lẫy. Đỏ thì đỏ rực. Vàng thì vàng sáng. Nâu thì nâu thẫm. Màu sắc hòa lẫn vào nhau chông chênh cả lòng người. Ngay đến cả nắng thu cũng đậm đà hơn tất cả các mùa khác trong năm. Có lẽ màu lá thu hân hoan quá nên vạn vật đất trời cứ hoe hoe vàng cả lên như chẳng có một ranh giới nào giữa trời và đất.

Người ta bảo màu vàng là màu vương giả thì tôi cũng thấy vương hậu của mùa thu chính là hoa cúc vàng. Cơ man là cúc trải đầy trên lối đi, trước cửa nhà, trong phố chợ hay dịu dàng nghiêng mình trong chiếc bình xinh xinh mà chủ nhân đã tự đem về để tặng chính mình trước khi màu xám bạc của những ngày đông kéo về che phủ.

Tôi đặt bình hoa cúc bên khung cửa, hương thơm dịu dịu hình như còn có cả vị ngọt lan ra từ những cánh hoa vàng mỏng mảnh. Ngoài khung cửa kia lũ chim đậu trên cành cao có lẽ vẫn còn luyến tiếc cảnh đẹp đất trời nên chúng cũng chưa vội bay về phương Nam trốn lạnh. Vì thu vẫn còn đây, cây lá vẫn còn đầy để chúng được tung tăng bay nhẩy trong vườn thu mà ca hát líu lo. Từ chiếc máy hát tôi nghe văng vẳng lời gọi của một mùa thu xa xưa “Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại…”. Giọng hát Mai Hương trong veo như những ký ức của ngày xưa về những mùa thu ở một nơi xa lắm. Nhớ về những chiếc lá me mỏng mảnh bay bay trong mưa vào những chiều tan học, nhớ cành hoa cúc vàng yếu ớt rũ trên balcon nhà ai khiến người đi ngang cứ phải ngước mắt lên ngắm nhìn. Ngày ấy hồn thu tha thiết nhưng lại quá đỗi dịu dàng

“Đếm lá uá sầu lên, bao giờ cho tôi quên…”

Không quên được đâu những lần gặp gỡ mùa thu. Nhớ đến lần đầu khi bắt gặp mùa thu ở mìền Đông có lẽ đã đến hai mươi năm. Nhớ mãi cảm giác hân hoan đến lạ lùng trước cảnh thu đẹp tuyệt vời. Chưa có một mùa nào trong năm thấm đẫm đầy màu sắc vừa xôn xao, vừa buồn bã như thế. Trời đất như nhất loạt hẹn hò nhau trao tặng cho đời một món quà cuối cùng trước khi đi vào miền tàn tạ của ngày đông. Thiên nhiên đã chọn cho mình một cái chết kiêu ngạo đến lạ lùng mà thật chung tình trọn nghĩa với con người.

Ngắm thu để rồi ngẫm lại chuyện của cuộc đời. Sự tẻ nhạt bội bạc có đáng để sánh với chiếc lá thu vàng óng ở trên cao kia không? Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi mình câu hỏi này: “Có đáng không?” khi phải đối diện với những bon chen vật vã của người đời.

“Có đáng không?” khi từng đời người rồi cũng sẽ qua nhanh như chiếc lá thu mỏng mảnh. Có gì có thể tồn tại mãi được đâu mà cứ sống nghiệt ngã thế để làm đau lòng nhau?

“Có đáng không?” Câu hỏi vỡ vụn, tan nát trong lòng.

Bởi thế mùa thu thì đẹp lắm nhưng buồn, bạn ạ.

Nguyên Tú My

Mùa thu không trở lại

Nhạc sĩ: Phạm Trọng Cầu – Ca sĩ: Mai Hương

http://www.youtube.com/watch?v=hHNCE3xAi9k

Advertisements

Read Full Post »

Những ngày lặng gió

Mùa đông năm nay đẹp. Có nghĩa là nhiệt độ không dưới 20F và không có tuyết rơi ngập lốì đó là một mùa đông khá lý tưởng. Vào sáng sớm khi chưa có mặt trời vẫn luôn là những buồi sáng xám lạnh, đôi khi lại có sương mù dầy đặc nhìn qua hàng cây khô ở bên đường mờ nhạt thấp thoáng như những hình nền của một đoạn phim cổ. Đến buổi trưa mặt trời lên cao làm bầu trời ấm áp hơn nhiều. Có những ngày trời hửng nắng tôi còn hé được cánh cửa sổ để đón cái không khí thoáng đãng, se se lạnh từ bên ngoài lùa vào.

Từ khung cửa sổ trong nhà tôi thường dõi mắt nhìn ngoài bầu trời rộng. Hàng cây bên đường đã rụng lá từ hơn hai tháng nay vậy mà vẫn còn những chiếc lá khô mỏng mảnh bám chặt lấy cành mặc kệ bao làn gió đông đưa đẩy. Sức sống của thiên nhiên bền bỉ biết bao khiến tôi luôn thầm ước ao được tiếp vào người cái mầm sống âm thầm nhưng rất mãnh liệt ấy.

Bầu trời vắng hẳn những ngày đông ẩm ướt. Thời tiết quá đỗi dịu dàng gợi cho tôi cảm giác như mùa xuân đang đến rất gần. Tôi dự trù năm nay sẽ thấy hoa đến sớm hơn, rồi lại được dịp hẹn hò với sắc thắm hoa tươi.

Nói đến hoa. Mặc dù tôi đã dặn trước đừng tặng hoa hồng cho ngày Valentine, đơn giản vì giá hoa hồng trong ngày này vụt tăng cao một cách vô lý. Vì một lý do nào đó – không “thích” (?) nghe lời chẳng hạn – tôi vẫn được tặng một bình hoa hồng thắm cùng với món quà có sắc màu đỏ rực. Cũng may tôi không phải là một người color shy nên món quà tặng lại rất thích hợp với tôi.

Thật là những ngày đông đẹp đẽ nhưng tôi vẫn thiếu cái duyên với nó vì cái chân đau đã buộc tôi phải ngồi yên một chỗ trong một thời gian khá dài. Cái tai nạn trước ngày Tết con rồng đã xoay ngược tình thế biến một osin như tôi trở thành bà hoàng trong gia đình và mọi người lúc nào cũng ở tư thế bị động, chực chờ để bị… sai vặt!

Ngày đầu tiên trở về nhà, tôi đã được nghe câu bông đùa “Từ nay rảnh rỗi tha hồ mà viết blog nhé!” Cũng tưởng thế hoá ra không phải. Những ý nghĩ, câu chữ cứ nhảy múa loạn xạ trong đầu mà tôi không thể xắp xếp chúng lại thành câu thành chữ. Mở folder ra chỉ thấy toàn những trang viết dở dang, ý tưởng rời rạc… rồi tôi tự hỏi “Điều gì đã làm cho mình mất đi nguồn cảm hứng trong khi trước đây tôi vẫn luôn than thở rằng ‘vì thiếu thời gian’?” Cuộc sống bên ngoài vẫn thế, tình yêu của tôi không thay đổi, chỉ khác một điều tôi đang được kéo dài sự rảnh rỗi nhưng vẫn không thể làm được điều gì thú vị hơn trong cái cõi riêng tư của mình.

Tôi đã trải qua một thời gian như thế. Ngắn ngủi, vừa đủ để hiểu rằng cái nguồn sống sinh lực tiềm ẩn trong tôi cần phải bắt đầu từ những bận rộn bên ngoài. Cứ tưởng là vụn vặt nhưng rất cần thiết để tiếp tục viết về cuộc đời đang xoay chuyển quanh mình.

Có thể một ngày nào đó tôi không còn viết nữa bạn cũng đừng ngạc nhiên, ý tưởng này đã đến với tôi khá nhiều lần trong những lúc lẩn thẩn nhẩm đếm thời gian rất hạn hẹp mà cuộc đời lại còn quá nhiều quyến rũ. Tôi vẫn chưa làm được điều đó, chỉ vì chiếc bàn làm việc của tôi đã được cố ý đặt xoay hướng về phia khung cửa sổ rất rộng nhìn ra khoảng trời luôn thay đổi theo mùa.

Nguyên Tú My

Read Full Post »

Mưa lá

Kết thúc mùa thu bao giờ cũng là những cơn mưa lá như có thể nhuộm được cả cái vạt sân mà một tháng trước đây còn mướt lên một màu xanh ngọc bích. Nắng không còn bị những tàn lá xanh che phủ nên cứ hồn nhiên tràn tia sáng rất trong xuống mặt người.

Vào những ngày cuối thu, trời đất cứ dùng dằng kiểu nửa ở, nửa đi như một cô gái đỏng đảnh, nên người cũng chẳng biết đâu để mà lường. Đã từ bỏ những chiếc áo khoác phong phanh từ mấy ngày trước vì vài cơn rét dài kéo đến. Trưa nay nhìn nắng thu vàng ấm áp lại lục đục lôi ra nào là khăn the áo mỏng để à ơi cùng một ngày thu muộn.

Trời ban chiều lãng đãng gió nhẹ. Thành phố được phủ lên một màu vàng nâu lá úa ấm áp thật dịu dàng. Không khí trở nên loãng hơn làm mềm đi những ưu tư, thấy lòng nguôi ngoai một nỗi bâng khuâng không gọi được tên. Hình như đó là hoài niệm, đó là lòng lưu luyến nhớ thương về những điều đã mất. Dường như ở vào tuổi này người ta thường tiếc nuối nhiều hơn là mơ ước. Như một đứa trẻ cứ chạy theo cánh diều bị gió cuốn đi trong chiều thầm ước mong bắt lại được con diều thơ ấu của mình. Một nỗi thất vọng trẻ thơ kèm theo niềm hy vọng níu lại cho mình cánh diều năm tháng đã vĩnh viễn đi qua cuộc đời. Và cũng thật lạ lùng, từ đó tôi lại tìm thấy một sự tương phản thật đáng yêu trong một trạng thái tách thoát êm đềm khi bước ra khỏi khoảng không gian bộn bề những điều khác biệt. Đã qua hơn hai mươi năm rồi mà vẫn thấy xa lạ từ khuôn mặt đến giọng nói, cách sống, ngày nắng đêm mưa… đến độ đôi khi tôi phải tự hỏi, có phải chính tôi đã là một quá khứ?

Ngả mình trên nền đất, mùi thơm thanh mảnh của những chiếc lá vừa lìa cành vẫn còn giữ cho mình một mùi hương rất mộc thấm đẫm vào cái khứu giác uỷ mị của tôi. Đã lâu rồi tôi không còn gặp lại những mùi hương như thế nữa, bởi đứa trẻ chân đất đầu trần của ngày thơ ấu đã bỏ tôi đi rất xa, để lại cho một mớ ký ức xưa cũ đến tội nghiệp. Đôi khi mệt phờ bởi những bon chen của người, tôi lại lọ mọ với cái blog ảo này tỉa tót vài cành cúc dại, nghe lại một khúc nhạc quen, hay cười mỉm chi với một thằng nhỏ… không quen nào đó đang cười rất vui với tôi từ một tấm hình lượm được trên mạng. Những điều nhỏ nhặt ấy đã giúp tôi đi qua những nỗi cô đơn buồn chán mà không cảm thấy mình đơn độc, giữ cho bàn chân không bị lạc lối bởi những con đường lạ trong cuộc hành trình còn lại của đời người. Để biết rằng hiện tại của ngày hôm nay sẽ là điều đáng yêu, đáng nhớ cho một ngày mai đang đến.

Tôi đã đi qua thêm một mùa thu nữa của đời người. Đón thu đến từ lá, rồi tiễn thu đi cũng từ lá. Khi tôi lắng nghe tiếng lá chạm vào nhau xao xác thì những câu hát của Từ Công Phụng lại trở về quẩn quanh tôi mãi, “Thoáng như chiếc lá vàng bay. Mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ…” Lời ca đẹp như thơ thoát ra từ giọng hát mênh mang của Tuấn Ngọc về một cuộc tình đã xa. Một mùa thu mưa rơi như nước mắt người tình “Lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi. Yêu nhau một thời, xa nhau một đời. Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi”.

Cúi xuống nhặt cho mình một chiếc lá khô cuối mùa có những đường gân gầy úa như sự tàn phá của thời gian lên đôi tay. Những chiếc lá thu hôm nay sẽ trôi về đâu, mùi hương lá thu sẽ phai đến nơi đâu. Tôi không biết được, chỉ thấy lòng dâng lên một nỗi niềm bâng khuâng về những giọt lệ của cuộc tình muộn màng đã lỡ hẹn cùng thu của nhạc sĩ họ Từ. Một bài hát tuyệt vời cùng một giọng hát tuyệt vời. Đó là một cái đẹp thầm lặng của cuộc đời đã trao mà tôi nhận được trong một chiều lá đổ như mưa…

Với đôi tay theo thời gian tôi còn

Một trời mây lang thang, một mình tôi lang thang…

Nguyên Tú My

Giọt lệ cho ngàn sau

Nhạc sĩ: Từ Công Phụng – Ca sĩ: Tuấn Ngọc

http://www.youtube.com/watch?v=egIr6cKYcCc&feature=related

Lối rêu xưa sẽ mờ dấu chân người
Người buồn cho mai sau, cuộc tình ta tan mau
Thoáng như chiếc là vàng bay
Mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ
Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau
Mưa trên nụ cười mưa trên tình người 
Lệ nào em sẽ khóc ngàn sau

Với đôi tay theo thời gian tôi còn
Một trời mây lang thang, một mình tôi lang thang
Lá vẫn rơi bên thềm vắng 
Từng thu qua, từng thu qua võ vàng
Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau
Mưa trên cuộc đời mưa như nghẹn lời
Lệ này em sẽ khóc ngàn sau …

Một mai khi xa nhau
Người cho tôi tạ lỗi
Dù kiếp sống đã rêu phong rồi
Giọt nước mắt xót xa
Nhỏ xuống trái tim khô một đời tôi tê tái

Lắng nghe muôn cung sầu hắt xuống đời
Một trời tôi thương đau, một trời em mưa mau
Sống buông xuôi theo ngày tháng
Từng thu qua vời trông theo đã mờ
Lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi
Yêu nhau một thời xa nhau một đời
Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi
Yêu nhau một thời xa nhau một đời
Lệ này em nhỏ xuống hồn tôị..

Read Full Post »

Thu phai…

Photo: Nguyễn Hữu Tuấn

Tôi thường đếm mùa thu bắt đầu từ những cơn mưa nhẹ rơi xuống giữa một ngày làm việc hay từ những chậu hoa cúc còn e ấp nụ xoè khi ghé ngang qua chợ vào buổi chiều. Thu đến rất nhẹ nhàng, kín đáo không như mùa hạ nồng nực ngày nóng, mùa đông gió rét buốt da.

Khi thu về cỏ hoa xôn xao đổi sắc. Màu lá trở nên tối dần theo một gam màu của đất và đến khi tất cả đã thấm đẫm một sắc vàng nâu sẽ là những cơn mưa lá rơi xuống lẫn trong âm thanh xào xạc của gió làm nên một khúc tình thu tuyệt vời.

Dường như trời đất cũng hiểu lòng nên đã trao tặng cho người miền Đông những ngày thu thật đẹp trước khi bước qua đông u ám.

Mùa thu tôi thích ra đường trong một chiếc áo khoác mỏng. Đi đâu cũng được, rong ruổi đôi chút trước khi bị những ngày đông giá rét buộc chân. Hình như đó là tâm trạng tiếc nuối khi biết những ngày nắng đẹp sẽ phai và mùa thu sẽ trở thành hoài niệm.

Lang thang trên mạng tôi đã bắt gặp được nhiều tình thu tha thiết như thế. Người yêu thu níu lấy những khoảnh khắc có được vào từng khung hình, bài thơ, nốt nhạc… Họ không muốn cảm xúc bị chết mòn bởi những bộn bề cơm áo, mờ mịt khi trí nhớ bị bào mòn bởi sự khắc nghiệt của tuổi tác.

Như bức hình trên, bạn nhìn thấy một băng ghế gỗ nằm dưới bóng cây vàng úa. Cả khung hình chìm trong một gam màu mộc duy nhất, ngay cả đám cây cỏ xanh xanh bên đường cũng được nhuộm lên một sắc màu vàng sẫm của nắng thu. Con đường không có một bóng người, vắng hút vào thinh lặng. Dường như tất cả đã tan đi, lẫn vào phía nền thu đậm lá ở phía sau.

Trừ chiếc ghế gỗ nâu. Cô độc. Lặng lẽ.

Tôi tự hỏi, con đường nhỏ dẫn ngang kia đã đưa bao nhiêu bước chân người đi qua, ngồi lại trên băng ghế này, rồi ngẩn ngơ mang cả màu lá vàng ấy vào trong từng nỗi nhớ của cuộc đời.

Có thể chẳng phải vô tình mà tác giả đã ghi chú một câu rất ngắn cho tấm hình này, “Thu còn đây, người đi rồi”. Người đã đến và đã đi. Thu đến và dừng lại. Sự dừng chân chẳng kéo dài là bao như những cuộc gặp gỡ quá ngắn ngủi nên cứ bùi ngùi lúc chia tay. Xa rồi mà vẫn thấy hương hoa lẩn khuất trong từng nỗi nhớ.

Lộ trình cuộc đời thường có lắm gian truân. Trừ những cuộc gặp gỡ cay nghiệt như một định mệnh không tránh được đã làm cho nỗi đau đi đến tận cùng của cạn kiệt niềm tin. Đó là lúc đuối sức bởi cuộc hành trình đơn độc đi tìm một mạch giếng trong veo trên cánh đồng khô hạn lòng người. Thì thu ơi, có ai chung thủy đợi người đến ghé chân nghỉ ngơi như chiếc ghế gỗ đơn côi ở dưới gốc cây kia.

Chỉ còn một tháng nữa là Đông về. Nằng sẽ phai, những chiếc lá ẩm mục sẽ ra đi nhưng tôi tin khoảnh khắc trong bức hình này sẽ còn mãi mãi. Để rồi thu sẽ trở về…

Tạm biệt mùa thu…

Nguyên Tú My

Chiếc lá thu phai

Nhạc sĩ: Trịnh Công Sơn – Ca sĩ: Quang Dũng – Trần Thu Hà

http://www.youtube.com/watch?v=uNiEkE_Gulo

Read Full Post »

Thu vàng

Beautiful autumn scenery

Thành phố mùa thu dẫn theo những cơn mưa nhỏ dịu dàng chợt đến, chợt đi. Có những sáng ngủ dậy nhìn ra mặt đường loang loáng nước tưởng như có mưa về giữa khuya, Nhưng không, đó là sương rơi vào đêm nên làm cả buổi sớm ầm lên một tiết thu lành lạnh.

Tôi thường có những buổi sáng đi trong sương khi thành phố chưa có mặt trời. Ngày của mùa thu bắt đầu bằng những đêm dài ngày ngắn dù rằng cây kim chỉ giờ trên chiếc đồng hồ đã được lui lại một nấc cũng không đủ cho ngày thu kéo dài hơn được nữa. Thời gian rời rạc rơi theo những chiếc lá vàng đang úa lìa cành.

Tôi thu nhận vào tâm thức những hình ảnh đẹp nhất của một nơi có đủ thời tiết bốn mùa bằng tất cả giác quan có được. Màu sắc của lá, hương vị của hoa và âm thanh xào xạc của gió đùa trên lá khô làm nên một tiết tấu riêng biệt chỉ có mùa thu mới kết nên được thanh âm tuyệt vời ấy.

Đến cả nắng thu cũng lạ hơn những ngày nắng trong các mùa khác. Có ngày gió hiu hiu, nắng hanh hanh. Có ngày lại nồng gắt, vàng rực lên theo đám lá vàng đong dưa trên chòm cây cao ngoài phố.

Mùa thu đã về trên thành phố. Bao giờ cũng thế tôi nghe có chút xôn xao đón chờ mùa đến, cùng với nỗi nhớ khi mùa đi như mong bạn bè thân thiết, như tiễn tri kỷ lâu năm. Trong mối tâm tình yêu mến ấy, mùa thu dường như đã trở thành một hợp nhập thân thuộc trong miền ký ức.

Nói đến đây bỗng nhiên lại nhớ đến điệu Valse dìu dặt trong một bài hát rất xưa cùa Cung Tiến. Thu vàng, đã được tác giả đề tặng Hà nội những ngày ấu thơ. Bài hát đầu tay được Cung Tiến viết vào năm 1953 khi ông còn rất trẻ. Cậu thiếu niên trung học Hà nội đã ghi lại một mùa thu có lá vàng rơi, có mây vương trong chiều để cho lòng người bâng khuâng từng bước lang thang trên hè phố. Mùa thu Hà Nội càng thêm se sắt nhớ thương hơn nữa đến khi đất nước chia lìa, Thu vàng trở thành nỗi niềm của những người Hà nội ở phương xa thương nhớ về cảnh xưa chốn cũ.

Sau năm 1954, khi Cung Tiến vào Sài Gòn. Thu vàng vẫn bàng bạc một chất thu Hà Nội đã được nhiều ca sĩ hát thành công như Tâm Vấn, Mai Hương… Nhưng đến khi Thanh Lan hát Thu vàng với chất giọng dễ thương cùng với khuôn mặt xinh xắn của cô, người ta lại tìm thấy đâu đó có một Thu vàng rất Sài Gòn trên những con đường lá me của tuổi học trò như Duy Tân, Nguyễn Du…

Sài Gòn vào thu của những tháng cuối năm trời lạnh hơn, cây bớt xanh hơn và lá vàng rơi nhiều hơn. Nhiều khi vào những ngày thu trời gió tôi thích một mình lang thang qua các con đường có hàng me đan lá để được ngắm những trận mưa lá vàng rơi. Một ngày thu Sài Gòn sẽ còn đẹp hơn nữa khi bạn bắt gặp được vài cô nữ sinh đi học sớm điệu đà khoác thêm chiếc áo len màu tô điểm cho sắc thu Sài Gòn thêm duyên dáng.

Mùa thu Sài Gòn có chút thiệt thòi vì không khởi sắc rõ nét, chỉ là một chút len lén trên sắc lá, một chút duyên thầm trên áo hoa thôi. Nhưng với cái tình của người Sài Gòn tinh tế với đôi chút lãng mạn, mủa thu Sài Gòn vẫn được trông ngóng đón chờ như một nỗi mênh mông hoài niệm…

Chiều nay, ngồi nơi đây tưởng nhớ về một mùa thu ờ nơi xa thấy lòng nặng nỗi tiếc nuối ngậm ngùi. Không biết vì thương nhớ Sài Gòn hay thương nhớ một quãng đời tuổi trẻ đã trôi qua không bao giờ trở lại…

Em ra đi mùa thu.

Mùa thu không trở lại…

Nguyên Tú My

Thu vàng

Nhạc sĩ: Cung Tiến – Ca sĩ: Thanh Lan 

http://www.youtube.com/watch?v=Ec-Je1OT3G0

Mùa thu không trở lại

Nhạc sĩ: Phạm Trọng Cầu – Ca sĩ: Mai Hương 

http://www.youtube.com/watch?v=hHNCE3xAi9k

Read Full Post »

Rồi hoa tàn và đã thấy nắng hạ trở về vàng ươm trên những tàng cây xanh lá. Ngày ngập nắng, phố phường được phủ lên một màu vàng ấm áp trải trong không gian báo hiệu cho phút chớm mùa của một ngày tháng Năm. Những hàng cây cao vương vương đầy hoa vào đầu mùa xuân giờ đang phai dần sắc thắm để lại cho khoảng trời rộng một màu xanh ngăn ngắt của lá. Thời tiết miền Đông không cần xem lịch, đếm từng ngày tháng mới biết phút giao mùa. Chỉ cần nhìn sắc màu biến chuyển của cỏ cây, từ một cơn gió hanh, từ một nụ hoa chúm chím hé nhụy trên cành là đủ để biết rằng mùa đang tới.

Ngay từ hôm trời mưa gió lớn, nhìn những cánh hoa Đào, hoa Mộc Lan rụng tơi bời dưới sân là đã thấy thấp thỏm trong lòng vì mùa hoa bao giờ cũng qua nhanh khiến người cứ bần thần tiếc nuối. Kỳ lạ, cái đẹp lại hay dễ phôi pha, chẳng bao giờ ở lại lâu bền để cho người cứ phải nhớ phải thương. Tôi đã đi qua bao mùa hoa phai, ngoài hiên nhà đã là nhân chứng cho bao mùa mưa nắng sập soài chợt đến, chợt đi theo mùa bất tận. Những giây phút chuyển mùa luôn làm tôi nhớ về một điều gì đó xa xôi, không rõ nét mà lại da diết khôn cùng. Như đâu đó từ trong ký ức loáng thoáng có tiếng dương cầm buông rơi một khúc nhạc xưa của Cung Tiến vọng về…

Người ơi, một chiều nắng tơ vàng hiền hòa hồn có mơ xa…

Tiếng hát Lệ Thu và buổi chiều vàng cùng đến như một tình cờ không hò hẹn. Hương xưa là một bài hát đẹp về một chuỗi ký ức trong vắt, phải đắm say lắm Lệ Thu mới níu được nỗi buồn man mác vào giọng hát lênh đênh của nàng. Tôi cảm ơn Cung Tiến đã viết Hương xưa đẹp như một bài thơ mang nhiều giai điệu ngọt ngào của miền ký ức. Từng nốt nhạc tôi đang nắn nót bên phím dương cầm dẫn dắt tôi trở về bên hiên nhà xưa lung linh hoa nắng có đứa trẻ nhỏ ngồi vắt vẻo trên cây Sứ già dõi mắt nhìn qua cánh cửa rào tò mò thích thú về một thế giới ở bên ngoài cánh cửa ấy. Khao khát trở thành người lớn để được tự do khám phá, tìm tòi để rồi khi bước qua được khung cửa thời thơ ấu lại mơ ước được trở về với tuổi thơ vô tư hồn nhiên như ngày nào, khi chưa biết buồn về cuộc đời, khi chưa thất vọng về tình người.

Ôi những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một giấc xa xôi

Buồn sớm đưa chân cuộc đời

Lời Đường thi nghe vẫn rền trong sương mưa

Dù có bao giờ lắng men đợi chờ…

Sẽ chẳng bao giờ phai đâu khi ký ức chỉ còn lưu giữ những điều tốt đẹp. Một câu thơ hay, một bông hoa đẹp… những dịu dàng không bao giờ phụ rẫy tâm tình của người yêu mến. Cứ tưởng mong manh lắm hóa ra lại bền chặt vô chừng. Tôi đã mất một quãng thời gian dài để nhận ra được điều ấy khi chỉ có tôi đối diện với chính mình trong bóng đêm lặng lẽ. Có lẽ bạn không bao giờ hiểu được tôi đã đánh đổi bao nhiêu đêm dài, bao nhiêu tổn thương để tìm cho mình một câu trả lời thích đáng. 

Tôi đang sống chậm như kẻ nhàn du, học yêu cuộc đời qua từng nhịp đập của một trái tim cằn cỗi. Lựa chọn sự cô đơn để được bình an, để sống chậm hơn cùng tiếng chim hót trong trẻo vào mỗi sáng heo may, để được ngắm hoàng hôn rơi rơi trong từng buổi chiều tà. Và giờ đây trên quãng đường còn lại của cuộc đời khi bắt được cánh hoa rơi, vạt nắng trời, câu thơ cũ… tôi biết, những người bạn đồng hành chân thành ấy sẽ không bao giờ phụ rẫy tấm lòng tha thiết của tôi. 

Một ngày nắng lan man quá.

Cuối cùng cũng chỉ vì một câu hát khiến xui. Đàn ơi buông một nốt trầm…

Nguyên Tú My

Hương xưa

Nhạc sĩ: Cung Tiến – Ca sĩ: Lệ Thu

http://www.youtube.com/user/trinhlys#p/u/7/h4WEmPzp2ew

Read Full Post »

Rất nhẹ nhàng như sắc màu của hoa, Cercis Canadensis đang thầm lặng tỏa hương nơi một góc trời ở miền Đông. Đó là một loại cây có những chùm hoa xinh xinh đan vào nhau, những bông hoa li ti có năm cánh nở rộ sắc màu hồng tím chi chít trên cành nâu nhánh nhỏ. Xuất hiện như một tín hiệu báo mùa xuân đến, từ tháng Tư qua tháng Năm Cercis Canadensis bắt đầu nở hoa cứ khoảng sáu đến tám bông làm thành một chùm đong đưa trong gió. Nhiều người thích trồng Cercis trong sân nhà hay dọc theo đường đi vì khả năng sinh tồn, thích nghi với thời tiết bốn mùa rất tốt. Cercis không cần nhiều nắng, cây cao vừa nên vẫn sống được dưới bóng của những loại cây thân cao, tàn lớn. Sống bền bỉ và thầm lặng qua mùa đông giá lạnh để đến mùa xuân, Cercis Canadensis trở về nhẹ nhàng khoe sắc tím đẹp lung linh như một câu chuyện huyền thoại của thiên nhiên.

Bất kể trời mưa hay nắng, giữa phố xá đông người hay đơn lẻ trong góc vườn nhà, màu hoa tím của Cercis luôn đem đến cho người một cảm giác dịu dàng rất ngọt ngào khi chạm ánh mắt vào khung trời tím ấy. Hoa đẹp không chỉ để ngắm suông, mỗi cánh hoa có đọng chút mật ngọt dịu ở cuống hoa nên người ta còn dùng Cercis Canadensis để trang trí lên các món ăn nhẹ như kem, hay bánh ngọt. Rắc vài bông hoa lên ly kem lạnh, màu tím của Cercis sẽ tạo cảm giác ngọt ngào, quyến rũ hơn nhiều. Tôi yêu lắm màu tím của Cercis Canadensis nên dù cố nén lòng cũng phải viết ra đôi dòng cảm nghĩ để san sẻ cùng người yêu hoa về một loại hoa rất đáng yêu này.

Nếu bạn có đi qua các vùng từ bờ biển phía Đông kéo dài xuống miền Trung Hoa Kỳ, bạn có thể bắt gặp những tán cây màu tím của Cercis Canadensis khoe sắc thắm dịu dàng rất đặc biệt giữa khung cảnh đầy màu sắc của mùa xuân. Màu hoa tím luôn làm tôi nhớ đến một câu hát của Đan Thọ. Chiều tím, chiều nhớ thương ai… Người em tóc dài sầu bên phím đàn… Giữa những chơi vơi của buổi hoàng hôn, sắc hoa tím càng mênh mông hơn trong nỗi cô đơn lặng lẽ.

Đã có nhiều bài hát, câu thơ viết về màu tím. Sắc màu của nỗi buồn, của hoài niệm quá khứ trong tôi. Nơi có những buổi chiều rong chơi ngả mình trên thảm cỏ ngắm cánh diều chơi vơi trong gió trời và ở cuối đường là ánh hoàng hôn đang phai dần sau những nếp nhà cuối xóm. Nơi bãi biển cát trắng nằm nghe nghe sóng vỗ rì rào, hải âu xoải cánh bay về phía chân trời tím ngắt. Nơi chiều phố núi, áo khoác khăn quàng đứng trên con dốc cao hai bên đường trổ đầy hoa tím, phía bên đồi thông đưa gió vi vu qua rặng thông già. Đón cành hoa tím mỏng mảnh trao tay từ bạn rồi ước ao về một vườn hoa trồng đầy forget me not. Anh hứa đưa em về nơi chân trời tím… Chỉ là một câu hát mà tôi vẫn nhớ hoài vì đó là lời hò hẹn của tôi với những loài hoa sắc tím. Hoa không làm tôi buồn dù rằng người ta vẫn bào màu tím là màu của nỗi buồn. Có phải như thế không mà lúc nào hoài niệm sắc tím cũng gợi cho tôi nỗi bâng khuâng lặng lẽ… Một mình. Chỉ có tôi một mình tơ tưởng về một sắc hoa màu nhớ…

Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt…

Nguyên Tú My   

Chiều tím

Nhạc: Đan Thọ – Thơ: Đinh Hùng – Ca sĩ: Hồ Hoàng Yến

 http://www.youtube.com/watch?v=-_hnP2fQoUo 

Ca sĩ: Lệ Thu

 http://www.youtube.com/watch?v=38hfxmOz-K8&feature=related

Read Full Post »

Older Posts »