Feeds:
Posts
Comments

Posts Tagged ‘Trang Tết’

hoa dao

Nôn nao chờ tết từ đêm rằm tháng Chạp, mở cửa là nhìn thấy ánh trăng tròn vằng vặc trên bầu trời cao. Thế mà hôm nay mới mùng Ba đã cảm thấy tết phai đi nhiều.

 

Những năm tháng thơ ấu tôi luôn xôn xao chờ tết vì sự quyến rũ của những bao lì xì đỏ chói và muôn vàn sắc màu hoa tết. Ngày tết tôi thường đi dạo quanh trong xóm để ngắm hoa tết trong sân nhà người. Hoa tết ngày ấy khá đơn giản khó tìm ra được những chậu hoa cầu kỳ to đẹp, bề thế như hoa tết bây giờ. Sài gòn vẫn còn nếp sống giản dị chưa đỏi hỏi sự mới lạ cầu kỳ nên hoa cỏ cũng chỉ quanh quẩn là cúc, mồng gà, thược dược, sao nhái… Nhà nào có sân có vườn ươm được cội mai vàng nở hoa đúng ngày tết thì cả xóm tấm tắc ghé xem. Nhà tôi có cội mai rất to, hoa đẹp nở chi chít đầy cành nhưng không vao giờ ba tôi cho cắt nhánh đem chưng bình cả.

 

Hoa tết chưng nhà thường là cúc vàng được cắm cầu kỳ với lá thủy trúc chưng trong chậu thủy tinh trong suốt màu hổ phách. Tôi thích lối cắm hoa kiểu Nhật, thanh mảnh và nghệ thuật chứ không phải như kiểu của anh nhà giàu lắm tiền sẵn bạc cứ ôm một bó to đùng nhét cho đầy bình rồi bào là đẹp. Có lẽ đó là tâm lý bị ám ảnh bởi một thời thiếu thốn nên thấy gì thừa mứa hoang phí lại không chịu được. Mà đúng vậy, một thời Sài Gòn chênh chao bởi thời cuộc, hoa lá là những thứ quá xa xỉ so với khoai độn, rau muống nên những người con gái Sài Gòn sống giữa hai thời cuộc như thế hệ của chị tôi vẫn tự tìm cách giữ riêng cho mình một nề nếp, phong cách của những người trí thức Sài Gòn lạc thời, lạc vận.

 

Các cô gái Sài Gòn yêu gì hơn hoa trong ngày tết. Thế nên hoa tươi không có thì các cô làm hoa giả thay thế vậy. Tôi nhớ bụi Lavender tím ngắt chưng ở góc phòng đã làm nhiều người trầm trồ vì đẹp như thật. Vạt hoa cánh bướm đủ màu rũ cánh trên chiếc tủ kiếng có hai con búp bê biết đi cao bằng tôi mà anh cả đã kỳ công vác từ Mỹ về cho em gái. Giàn hoa bìm bìm tím thả rơi những cánh lá mỏng mảnh bám trên tường… Vào những ngày nắng, những đêm trăng tôi nằm trên ghế salon nhìn qua khung cửa kính rộng ngắm ánh sáng chập chờn qua kẽ lá làm thành những đốm sáng lung lình huyền diệu vờn lên tường. Đôi khi tôi ngủ thiếp đi trong cảm giác thanh thản nhẹ nhàng giữa thế gìới hoa cỏ nhỏ bé của gian phòng khách ngày xưa ấy.

 

Bây giờ nhắc lại không biết chị tôi có còn nhớ đến những bụi hoa ngày cũ ấy không nhưng tôi biết chắc chắn không thể nào chị quên được cành hoa anh đào rất to của một người đã cất công tự lái xe từ Đà Lạt đem về tặng chị trước ngày ba mươi tết. Sống ở Sài Gòn chỉ nhìn thấy hoa mai là chính nên cành đào Đà Lạt chi chít đầy những nụ hoa hồng thắm với lớp lá xanh non mềm mại như đem cả hương sắc của một trời phố núi về thành đã mê hoặc tôi ngay từ phút đầu tiên. Và dĩ nhiên chủ nhân của nó cũng dễ dàng chiếm được cảm tình của tôi bằng một gói kẹo thật to đi kèm sau đó!

 

Cành hoa đào ấy vẫn ở lại trong góc phòng từ mùa tết năm ấy. Tôi lớn lên lại thay chị làm những cánh hoa đào giả gắn lên cây mỗi lần tết đến. Khách đến nhà tôi thường hay đùa, cành đào nhà tôi nở hoa suốt năm. Riêng tôi mỗi khi nhìn đến cành đào tôi như bắt gặp đâu đó đôi má ửng hồng như con gái Đà Lạt của chị trên những cánh hoa đào của một mùa xuân năm nào. Những cánh hoa e ấp thơ ngây và dịu dàng quá đỗi.

 

Một mùa xuân nữa đang đi qua các cô gái Sài Gòn có còn nhớ gì về một thời cỏ hoa ngày ấy hay không?

 

Nguyên Tú My

Advertisements

Read Full Post »

Tết xưa

tết

Đấy là khi mẹ xếp bộ mũ áo vàng mã lên bàn thờ rồi cẩn thận thả con cá chép sống vào chiếc chậu nhỏ để tiễn ông Công, ông Táo về trời thì từ đó đã thấy hơi hướm Tết đang về rất gần rồi đó.

 Những ngày này rảo bước quanh xóm nhìn bếp nhà ai cũng bận rộn chuẩn bị các món ngon ngày tết. Nhà nghèo mấy cũng phải có được đòn bánh tét, gói mứt dừa, nồi thịt kho, dưa hành dưa món để đón tết. Hàng xóm cạnh nhà đông con gái, các cô rất khéo tay nên ngày tết là dịp để trổ tài bếp núc, mỗi khi biết ở đâu có hàng tết ngon và rẻ lại tíu tít gọi qua nhà tôi rủ đi mua sắm rồi về nhà lại tất bật vào bếp nấu nấu nướng nướng y như bị… Tết đầy!

 Mái bếp nhà tôi rất rộng tiện lợi cho việc phơi nắng rau củ. Hàng xóm thường đem qua gửi nhờ khay mứt vừa sên đường xong hay nong củ kiệu, bó dưa hành. Tôi nhớ ngày xưa mỗi khi muối dưa cải mẹ tôi luôn đem phơi nắng cho dưa muối được giòn. Ở xứ tôi mùa tết cũng là mùa đông nên chẳng bao giờ tôi phơi dưa cả. Thế mà hũ dưa tôi muối chỉ cần ba ngày là nhai giòn rụm và chua sái quai hàm!

 Ẩm thực dân ta tinh tế lắm. Các món dưa cải, kiệu muối chua, dưa món ăn kèm với bánh chưng, thịt kho béo ngậy sẽ làm tăng rất nhiều hương vị của món ăn ngày tết.

 Nhớ thời ông tôi còn sống, sau 23 Tết mẹ tôi đã lo sửa soạn gạo nếp, đậu xanh chất đầy kệ để gói bánh chưng. Trong nhà tôi việc gói bánh luôn do đàn ông đảm nhận, sau này tôi mới biết gói bánh cần phải cứng tay buộc lạt bánh mới vuông chắc. Phụ nữ tay chân ẻo lả nên chỉ chạy vòng ngoài đãi đậu, lau lá… Riêng việc chẻ lạt phải chờ đến ông tôi mới xong việc. Bây giờ trong đầu tôi vẫn rõ như in hình ảnh ông nội râu tóc bạc phơ ngồi trên tấm ván trong nhà bếp tỉ mỉ chẻ từng cọng lạt mỏng tanh trắng muốt xếp đầy quanh người. Thỉnh thoảng ông ngừng tay châm điếu, hít sâu một hơi thuốc lào rồi nhả ra những vụm khói tròn để cho tôi lấy tay đập vỡ.

 Khi ông mất nhà tôi ngưng gói bánh chưng ngày tết dể đến vài năm. Tuổi tác lớn dần tôi mới nghiệm ra rằng đời sống người già thì quá mong manh nhưng lại chính là mối dây bền chặt trong quan hệ gia đình. Tôi không còn trong tuổi bé bỏng vô tư suốt ngày bám áo ông ăn dụ mứt kẹo nên tôi hiểu ba tôi, bác tôi, chú tôi đã chao đảo đau đớn như thế nào sau ngày ông mất. Dù không muốn nghĩ đến nhưng trong lòng tôi vẫn luôn có một nỗi lo sợ ngấm ngầm trước những mất mát sẽ xảy ra trong gia đình. Khi ấy biết đổi bao nhiêu thương nhớ cho vừa những nguôi ngoai để mà sống tiếp?

 Nhắc lại chuyện cũ đôi khi ngỡ như mới đâu đây vẫn còn là con bé con đêm ba mươi tết ngồi chong mắt chống cơn buồn ngủ chờ chị may xong chiếc áo dài tơ hồng đầu tiên trong đời. Nôn nao chờ sáng mồng Một mặc chiếc áo mới còn thơm mùi vải cùng cô bạn hàng xóm cũng xúng xính trong chiếc áo gấm xanh dắt tay nhau đi… vòng vòng quanh xóm! Mỏi chán chê hai đứa rủ nhau leo lên cái chòi canh bỏ hoang, bắc chước người lớn ngồi khem khép tà áo dài rồi… gân cổ “gào” lên từ bản nhạc xuân này đến bản nhạc xuân kia.

 Giữa khoảng nắng gió lùa nhau ở ven đường hai đứa trẻ ăm ắp niềm vui hồn nhiên rất đỗi thiên thần về một tà áo mới, về một mùa xuân duyên dáng yên bình.

 Xin cho em một chiếc áo dài

Cho em đi mùa xuân tới rồi…

 Sau này nghe lại Tuổi mộng mơ, Tuổi ngọc… mà lòng thầm phục ông nhạc sĩ Phạm Duy quả là tài. Nói chuyện bạn bảo, có gì đâu khó thì từ cô con gái rượu Thái Hiền đấy thôi. Tôi lại không nghĩ đơn giản vậy. Phải là người sâu sắc tinh tế lắm mới nhận ra được những mơ ước thầm kín của các cô bé mới lớn chính xác đến vậy để viết nên dòng nhạc Nữ ca dành cho tuổi mới lớn thật tuyệt vời.

 Dù biết cái thưở xôn xao thơ ngây ấy không còn nữa nhưng cái tết của ký ức vẫn cứ đến khi nhìn lên quyển lịch Tây mà nhẩm đếm lùi dần từng ngày Ta đến khi bật ra một tiếng Tết quen thuộc và cũng rất xa xôi này. Âm vang ấy có gì mà níu kéo đến vậy? Điều đó có gọi là cội rễ của riêng mình hay không? Mà thôi đừng tự vấn mình nữa vì Tết đang đến rất gần rồi đó. Cầu mong một năm mới an lành đến với mọi nhà.

Chúc mừng năm mới. 

 

Nguyên Tú My

Cánh thiệp đầu xuân

Nhạc sĩ: Minh Kỳ-Lê Dinh .

Ca sĩ: Như Quỳnh

Read Full Post »

Cúc Vạn Thọ

cuc van tho 1

Cứ tường mình là người thơ mộng lắm, biết yêu hoa dại cỏ hèn, chẳng hề biết từ khước thân phận của chúng dù được nâng niu chăm bón trong vườn hoa chậu khiểng hay mọc dại vật vờ nơi sau hè bụi cỏ. Cho tới khi sống ở một nơi xa lắc với tuổi thơ. Cho tới khi những bông hoa tuyết đầu mùa rơi xuống báo hiệu cho một mùa đông giá lạnh bắt đầu thì mùi hương và màu sắc của bó hoa ngày xưa lại nở bung đan kín trong ký ức.

Cúc Vạn Thọ. Nghe cái tên thôi đã cảm thấy… già rồi nên nơi chưng bày thường ở trên bàn thờ. Hồi còn nhỏ xíu tôi đã biết chê ỏng, chê eo loại hoa này rồì. Không thích màu vàng sẫm của nó chỉ nhìn thôi đã nhớ đến nhà chùa. Thêm nữa hương hoa Vạn Thọ nồng đậm, thoang thoảng thì thơm lại gần mùi gắt lắm. Ngày xưa mẹ hay mua Vạn Thọ về chưng bàn thờ. Trong không gian mờ mịt hương khói âm u của chiếc bàn thờ, lẫn khuất những tấm hình trắng đen cũ kỹ của ông sơ bà cố. Hoa Vạn thọ hiện diện như một nét lưu cữu, một níu kéo buồn bã giữa quá khứ và hiện tại nên ký ức về Vạn Thọ trong tôi vẫn luôn là một điều kỳ bí.

Được một điều hoa Vạn thọ sống dai hơn các loại hoa cúc xinh đẹp khác. Tôi vẫn thường dõi mắt thăm dò xem bao lâu cúc sẽ tàn nhưng chẳng bao giờ tôi nhìn thấy chúng héo uá cả. Đến khi tôi quên bẵng đi thì lại thấy mẹ về chợ với bó hoa tươi mới còn nguyên cả rễ nằm trong giỏ nên lúc nào ký ức về cúc Vạn Thọ cũng tươi roi rói trong tâm tưởng. Có lẽ đó là một loại hoa duy nhất tôi chưa hề chạm tay vào hay bỏ thời gian nhìn ngắm dù đã được trông thấy rất nhiều lần. Cố gắng lắm cũng chỉ có thể tả với bạn rẳng, bông tròn màu vàng đậm, cánh hoa đan dày. Hời hợt đến độ cái nhành lá của nó tôi cũng khống nhớ được hình dạng ra sao chỉ nhớ mùi cây hăng hắc mỗi khi mẹ cắt rễ chưng bông. Bây giờ có ai chơi ác bắt làm bài văn tả cúc Vạn Thọ chắng trớt quớt quá!

Nhưng hình như không phải thế. Tôi đã được một lần nhìn thấy những vạt cúc Vạn Thọ nở hoa trong vườn nhà người trong một chuyến đi về miền quê vào ngày tết. Khi xe đi trên đường tôi thấy thấp thoáng từng cụm hoa vàng khắp nơi. Tôi đã ngạc nhiên sao chỉ là hoa Vạn Thọ nhiều đến thế. Sau này tôi mới biết ở miền quê người ta thường trồng Vạn Thọ để đón tết. Đây là một loại hoa dễ trồng không kén công chăm bón. Gieo hạt từ cuối tháng Chín Âm lịch đến rằm tháng Chạp là hoa hé nụ. Sẵn bông chưng tết đón xuân lại được hưởng một mùi thơm trong lành từ hoa lá hỏi sao người ta không tha thiết?

Tỉnh lỵ vào mùa tết không có không khí chộn rộn ồn ào như Sài Gòn. Đến cả cái vui cũng đằm đằm nhẹ nhẹ, rất hiền. Chỉ bước lên một chuyến phà đưa qua con sông lớn tôi đã có cái cảm nhận rất rõ về sự trôi của thời gian. Điều mà có lẽ những thị dân như tôi đã không nhận ra được bởi vòng xoáy của đời sống tất bật. Trong khoảng không nắng và gió đầy đủ cho những hàng cây xanh bồng bềnh củng mây trời tôi dừng lại bên một vạt cúc Vạn Thọ hiện diện hồn hậu trước sân một ngôi nhà cổ. Vạt cúc tròn đều nở hoa vàng sẫm cả một mảnh sân. Lẫn trong nắng xuân dìu dịu. Lẫn trong mái ngói nâu trầm. Lẫn trong nỗi niềm bâng khuâng của một người sắp rời xa quê hương mà không biết được ngày trở lại. Hương hoa Vạn thọ lan toả trong không gian vương vất mùi thơm pháo tết. Chỉ là một giây phút tình cờ nhưng hương sắc Vạn Thọ đi theo tôi mãi dù đã rời xa…

Nguyên Tú My

Tấm hình này làm tôi xao xuyến biết bao. Người mẹ, đứa trẻ và hoa… Có gì đẹp hơn nữa. 

cuc van tho

Read Full Post »

Mưa trong đêm Giao Thừa

 

Mưa về trong đêm gió rét mùa đông

Hết một năm thêm một mùa xa xứ

Ngày về cố hương mịt mù sương che phủ

Câu thơ cuối năm nặng trĩu những giọt sầu

 

Hồn không quê biết nương ở nơi đâu

Ta nhìn mưa ngậm ngùi mơ quê mẹ

Giọt tha hương thương thân người dâu bể

Nhỏ xuống đời buồn kiếp một giòng sông

 

Phương ấy bây giờ mẹ có trông?

Đứa con hoang cả một thời rong ruổi

Thềm nhà rộng, vắng bàn chân mê muội

Ôm mộng giang hồ nên lạc lối quan san

 

Mười năm rồi, ngõ vắng dậu tan

Bóng mẹ vào ra lưng quê còm cõi

Cội mai già mẹ run tay ngắt vội

Chờ búp lá non nở rộ đóa Giao thừa

 

Mẹ vẫn ngồi chờ ta dưới mái hiên xưa

Đêm ba mươi rạ rơm buồn xao xác

Lập lòe đốm lửa bánh chưng sôi chờ sáng

Ta phương này mãi tính chuyện được thua

 

Đón giao thừa trời bất chợt đổ mưa

Nơi quê mẹ sáng đầu năm nắng ấm

Vòng tay ôm gối chăn lòng vẫn lạnh

Mộng Giao thừa lưng chạm chiếc chõng tre

 

Đêm nghiêng nghiêng đổ xuống…

Một chiếc bóng xa quê.

 
Nguyên Tú My 
 
Xuân tha hương
Nhạc sĩ: Phạm Đình Chương
Ca sĩ: Sĩ Phú
http://www.youtube.com/watch?v=X8Wcybdxixw

Read Full Post »

Chờ đợi suốt một năm dài ròng rã. Khi người ta lục đục tháo gỡ chiếc đèn ngôi sao treo trước cửa nhà xuống, rồi dọn dẹp hang đá, cất dọn cây thông là đến lúc xuân lại trở về. Bất chợt khi buổi sáng thức dậy, bạn nghe tiếng nhạc quen thuộc vang lên rộn rã từ chiếc radio:

Xuân đã về… Xuân đã về… kìa bao ánh xuân về tràn lan mênh mang…

Không khí xuân như bừng lên trong lòng người đánh thức nỗi xôn xao rộn ràng chào đón mộn mùa xuân đang đến. Thế là người lớn lại lo chộn rộn sắm sửa đón Tết dù rằng sau lưng vẫn đầy ứ những nỗi lo toan của việc mưu sinh. Còn trẻ con, có lẽ không còn nỗi háo hức nào hơn khi mùa xuân đến. Đối với chúng, mùa xuân chính là mùa Tết. Chỉ là một âm thanh gọn ghẽ mà chứa đựng bao nỗi xôn xao đợi chờ. Âm thanh ấy gợi nên đầy đủ màu sắc, hương vị, niềm vui trong tâm hồn một đứa trẻ thơ ngây. Ngày Tết thực sự mới chính là giây phút chuyển mùa và mọi thứ đều thanh tân mới lạ.

Trước Tết cả tháng, chúng đã thập thò mơ ước về bộ quần áo mới may mặc trong ngày Tết rồi. Quên làm sao được cảm giác hân hoan khi được khoác lên người chiếc áo dài đầu tiên của thưở lên mười. Như chẳng còn màu hồng nào đẹp hơn nữa. Như chẳng có tơ lụa nào mịn màng hơn nữa. Cảm giác mát lạnh khi chạm tay vào miếng vải tơ và nỗi xôn xao chờ đợi chiếc áo may vội trong đêm ba mươi Tết chính là chớm bắt đầu cho một thời thiếu nữ biết điệu đà cùng áo hoa gương lược.

Ngày mùng một Tết, đứa con gái xúng xính trong chiếc áo tơ hồng cùng cô bạn hàng xóm cũng rất điệu trong tà áo gấm xanh dắt tay nhau đi vòng quanh… xóm (!) tươi cười với mọi người – kể cả thằng con trai đầu gấu vẫn thường ghét nó cay đắng.

Name:  Li xi.jpg Views: 4484 Size:  50.6 KBỪ, Tết mà. Tết khiến ai ai cũng phải mở lòng bao dung ra đón lấy bằng từng kiểu cách của riêng mình. Như người lớn, ngày tết lúc nào cũng phải dự trữ trong túi vài bao lì xì xanh đỏ còn mới nguyên. Chỉ cần cầm ve vẩy trước mặt con nít là sẽ nhận được một nụ cười tươi như… Tết!

Bọn con gái thích sưu tầm các bao lì xì đẹp nên cất giữ chúng kỹ lắm để chờ qua tết đem đổi cho nhau xem. Nào là hình ông Địa mập ú nù, mấy đứa con nít mặt tươi mắt sáng, bộ chữ Phước Lộc Thọ mạ vàng lấp lánh… Chao ơi, đủ cả.

Tôi thích hình cành mai vàng treo câu đối hay thiệp Tết dù rằng năm nào ở trước sân nhà cũng có một cội mai to tướng nở bông vàng rực. Đến giờ nhớ lại mới thấy đó là cái ký ức mạnh mẽ nhất của ngày Tết thời thơ ấu. Tôi gọi đó là ký ức sắc màu. Không thể là Tết nếu thiếu những sắc màu rộn rã ấy. Không gian của hoa tươi sắc thắm, của áo mới tung tăng, của khuôn mặt tươi vui rạng rỡ và xác pháo hồng thắm phủ đầy trước sân của mỗi nhà.

Mẹ tôi thích giữ xác pháo rơi trên sân cho đến ngày mùng ba Tết. Thương lắm hình ảnh mẹ hiền khi quét sân cứ phải nghiêng nghiêng cây chổi dọn từng cọng rác để tránh chạm vào lớp pháo hoa đẹp đẽ kia.

Cội mai vàng rực, hoa pháo đỏ sân.

Có còn hình ảnh Tết nào đẹp hơn nữa không bạn ơi? Tôi vẫn mơ được vẽ thêm vào bức tranh Tết tuyệt với kia bóng dáng của những cụ già tóc bạc, lưng còng với nét mặt an nhiên tự tại và những đứa trẻ miệng cười ngây thơ trong sáng. Chính vì thế nên tôi yêu nét vẽ của họa sĩ ViVi trong những tấm tranh Tết của ông. Tôi như ngửi thấy mùi pháo tép vương vương ngoài ngõ, tiếng lục cục của bàn lắc bầu cua của lũ trẻ trong xóm. Hồn Tết thấp thoáng mãi trong khăn đóng, áo gấm, hài cườm… của một thời bình yên Sài Gòn xưa cũ.

Hình ảnh đó, tôi biết không chỉ riêng mình tôi nhớ. Thời gian trôi, bạn và tôi có cố gắng mấy cũng không thể dựng lại tuổi thơ đã mất. Thì thôi, nếu đem về được trước sân nhà bạn một cội mai vàng để đón Tết là vui lắm rồi. Còn tôi dù nơi này không có mai vàng nở rộ nhưng hồn Tết của một Sài Gòn năm xưa vẫn còn đọng mãi trong tôi khi nhớ về những sắc màu ký ức ấy.

Nguyên Tú My

Hạnh phúc đầu xuân

Nhạc sĩ: Minh Kỳ – Lê Dinh

Ca sĩ: Phương Dung

http://www.youtube.com/watch?v=kYqy1SSsquQ&feature=related

Read Full Post »

Giang hồ vặt

Photo: VietTien

 
Nồi cơm sôi thả đụn khói trên sân

Mẹ tóc trắng nghiêng vai ngồi thổi lửa

Ta bây giờ khác xa thuở trước

Thèm tô canh rau đắng mọc sau hè

Giang hồ vặt chỉ còn chút tình quê

Ngày ta đi hoa phượng phơi sắc đỏ

Mẹ tiễn ta chiều quê trời lộng gió

Cánh diều thô phơ phất cuối chân trời

Triền đê dài chiều bạc gió xa xôi

Áo nhuộm bùn nâu mẹ già hơn tuổi

Dáng khô gầy bóng tre sau núi

Đợi hương tàn thui thủi bóng đêm

Ta ôm mộng giang hồ chỉ thấy đời bạc bẽo thêm

Đi sớm về khuya còn trăng sao bầu bạn

Nửa đêm về khuya ngửa mặt tìm sao sáng

Ngôi sao mai kia mẹ còn thức chờ con

Chiều cuối năm ngồi quán cóc chờ cơm

Co gối đến tai đếm ngón chân dài thừa thãi

Bàn chân ngày xưa dẫm lên hoa cỏ dại

Nên giờ đây mãi lạc lối thị thành

Chuyến tàu cuối năm đánh thức bình minh

Đưa ta về chốn bình yên bên mẹ

Ngày đầu năm gã giang hồ đón giao thừa trễ

Vắt vẻo nằm đưa võng ngắm xuân sang

Nguyên Tú My



Read Full Post »

Nguyên Xuân

Tranh: Đinh Cường

Hình như có điều gì lạ lắm
Đang bước ra từ những chồi lá non
Có phải là cô bé tí hon
Trong những câu chuyện xưa cổ tích

Tháng giêng đẫm sương rơi trong vắt
Hồn nhiên như đôi mắt ve chai
Em mở cửa đón ánh ban mai
Nghe cây lá chuyện trò bên cửa sổ

Hình như có ai kia đang chờ trên phố
Nào đã trao nhau lời hẹn hò đâu
Có phải tiểu thư mặc áo hoa ngâu
Mà hôm ấy nắng vàng sao nhẹ quá!

Hay tại gió thả rơi chiếc lá
Để cho anh mắc nợ một nụ cười
Để một người thấy nhớ một người
Lá thư xanh giấu hoài trong quyển vở

Hình như Đông đi qua
Sao nồng nàn thương nhớ
Rất dịu dàng tháng Giêng đợi mùa thu
Áo vàng qua phố
Có phải áo tiểu thư
Ừ, hình như giao mùa đang mở cửa

Vườn nhà ai
Có nụ hoa vàng mới nở…

Nguyên Tú My

Read Full Post »

Older Posts »